Đang tải dữ liệu
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung chương, điều hướng trước sau và mục lục đang được đồng bộ.
Lửa Sa - Bất Nhượng Trần-Bất Nhượng Trần
Chương 91.
Edit: Leia
Đây không phải một câu hỏi, mà càng giống một lời tuyên bố.
Không chờ y đáp lại, Lạc Tòng Dã đã hôn lên môi. Hắn dùng một bàn tay giữ chặt hai cổ tay Bạch Hạc Đình, phía dưới đẩy hông nhịp nhàng kiên nhẫn, tay kia lướt dọc theo thắt lưng v**t v*, cẩn thận cảm thụ làn da ấm áp bên dưới.
kh*** c*m tựa như vô số sợi tơ vô hình tích lũy, rối rắm và thắt nút trong cơ thể. Bạch Hạc Đình khó nhịn co chân lên, vô thức ưỡn lưng hùa theo. Sắp l*n đ*nh rồi nhưng cứ có cảm giác thiếu một chút nữa, thứ khổng lồ đó dễ dàng khơi dậy d*c v*ng trong lòng y, nhưng lại từ chối không cho y thỏa mãn.
Quá choáng váng, quá khó khăn, không thể chịu đựng nổi ——
Tiếng r*n r* bị khóa chặt giữa nụ hôn đột nhiên ngân dài, âm cuối còn mang theo tiếng nức nở. Yết hầu Lạc Tòng Dã nhấp nhô, sức lực vượt khỏi tầm kiểm soát mạnh mẽ đẩy v*t c*ng ngắc vào sâu bên trong.
“Anh đừng kêu như vậy nữa.” Hắn th* d*c ồ ồ, làn da trắng nõn hằn toàn dấu tay xanh tím, hạ giọng trầm thấp, “Ta không kiềm chế được.”
g** th*t c**ng c*ng nhấn thẳng vào cửa khoang sinh sản vừa háo hức vừa ngần ngại, nhẹ nhàng cọ xát lên cửa động đóng chặt.
Thần trí Bạch Hạc Đình lấy lại được chút tỉnh táo.
Nhưng trong mắt Lạc Tòng Dã chỉ còn lại ái dục trắng trợn.
Hắn thở thật chậm, cơ bụng siết thành đường nét rõ rệt vì nhẫn nại, mồ hôi chảy từng dòng xuống nơi hai người g*** h*p khiến người nằm dưới thân càng run rẩy dữ dội.
“Ta quả thật nên nhốt anh vào phòng khóa lại…” Hắn buông bàn tay như gông cùm khóa chặt tay Bạch Hạc Đình ra, ngón tay c*m v** mái tóc đen ẩm ướt vì mồ hôi, nâng mặt y lên, “Không để bất kỳ ai được thấy dáng vẻ anh, không cho bất kỳ ai ngửi mùi hương của anh…”
Món đồ cắm trong thân thể nhảy lên hưng phấn làm Bạch Hạc Đình phải lùi thắt lưng né tránh: “Người sống trên đời, không phải lúc nào cũng được làm theo ý muốn.”
Lạc Tòng Dã túm eo y kéo lại, bật cười nhắc nhở: “Anh đánh không thắng ta.”
Bạch Hạc Đình nâng một bàn tay lên bóp vào yết hầu hắn: “Ta sẽ thừa dịp em bất cẩn, vặt đầu em xuống.”
Sắc mặt y quá nghiêm túc làm nụ cười Lạc Tòng Dã c**ng c*ng trên mặt: “Anh nói thật đấy à?”
Bạch Hạc Đình thẳng thắn gật đầu: “Từng có kế hoạch đó.”
Lạc Tòng Dã kinh ngạc đến cạn lời, người này vậy mà đã từng thực sự muốn lấy mạng hắn.
Bàn tay bóp cổ hắn trượt xuống gáy, tay kia cũng vòng lên, Bạch Hạc Đình hơi nhấc người m*t vào yết hầu hắn. đ** l*** **t *t khẽ l**m lên da làm th*n d*** càng thêm sưng to nóng bỏng, Lạc Tòng Dã nhấp hông va chạm theo bản năng, đâm cho người bên dưới bật ra tiếng r*n r* khe khẽ.
“Đồ nhẫn tâm.” Hắn xụ mặt nói.
Bạch Hạc Đình siết chặt vòng tay, tận hưởng cơn khoái lạc và run rẩy trong khi hắn càng ngày càng tăng tốc.
Quá đáng sợ.
Tình yêu không chỉ khiến người ta có điểm yếu mà còn sinh ra xung động cảm xúc khó hiểu, khiến y tiến lên vô điều kiện, lùi bước vô điều kiện, và cả hy sinh vô điều kiện.
“Không bỏ lại nữa.” Y lẩm bẩm giữa cơn xóc nảy.
Lạc Tòng Dã thả chậm tốc độ nắc hông, hỏi: “Cái gì?”
“Sau này,” Bạch Hạc Đình chậm rãi nói, “Sẽ không bỏ em lại một mình nữa.”
Giọng nói dừng bên tai vừa mềm mại vừa khàn khàn, Lạc Tòng Dã chỉ dừng một chút lại đâm y càng nhanh càng mạnh hơn. Ngữ khí hắn cũng hung tợn theo: “Những câu thế này anh chờ đánh dấu mất hiệu lực hãy nói.”
Càng lớn tuổi lại càng dễ nổi nóng, Bạch Hạc Đình khẽ bật cười.
“Mặc kệ chính sự ngày mai à?” Y hỏi.
Ngày mai quả thật có chính sự phải làm, nhưng hai chân Bạch Hạc Đình lại quấn lên eo hắn nữa rồi. Lạc Tòng Dã dùng sức véo hai b* m*ng, có lẽ vừa suy nghĩ khoảng một giây: “Lo làm chính sự hôm nay đi đã.”