Đang tải dữ liệu
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung chương, điều hướng trước sau và mục lục đang được đồng bộ.
Lửa Sa - Bất Nhượng Trần-Bất Nhượng Trần
Chương 09.
Edit: Leia
Năm mười bốn tuổi Bạch Hạc Đình đưa một thằng nhóc sáu tuổi về dinh thự của mình. Y ném đứa nhỏ cho quản gia rồi không quan tâm nữa, tiếp tục quay về chiến trường biên cảnh.
Kể từ năm mười một tuổi được Bạch Dật lãnh về kinh đô, đây là chuyện phản nghịch nhất, cũng là chuyện liều lĩnh bất chấp hậu quả nhất mà y làm ra.
Sau đó một khoảng thời gian rất dài Bạch Hạc Đình không trở về kinh đô, ngoại trừ ba tháng ngắn ngủi phân hóa giới tính lần hai, những lần còn lại đều quay về để dưỡng thương, vết thương khá lên một chút là lập tức đi ngay. Mùa đông năm hai mươi ba tuổi lúc y còn đóng quân ngoài biên cảnh, quản gia gửi đến một phong thư báo rằng thằng nhóc y đưa về đã mất tích được một tháng.
Một đứa trẻ chết yểu vốn là chuyện quá bình thường, Bạch Hạc Đình nhét bức thư vào lại phong bì, chỉ cho là thằng nhóc kia số mệnh không tốt, không thể tránh khỏi kiếp chết trẻ.
Ngay khi y bắt đầu quên mất nó, Khưu Trầm chợt bẩm báo một sự việc kỳ lạ. Có một Alpha giả làm Beta trà trộn vào đội hộ vệ và giấu mình tận một năm không bị ai phát hiện. Cho đến vài ngày trước, đội hộ vệ tiến hành kiểm tra sức khỏe toàn diện hắn mới bị quân y vạch trần.
Alpha giả Beta nghe như chuyện hoang đường, Bạch Hạc Đình cảm thấy quá kỳ quặc liền buột miệng hỏi: “Hắn là người thế nào?”
Câu trả lời của Khưu Trầm khiến y sững sờ giây lát: “Không cha không mẹ, trước kia từng làm tạp dịch trong phủ ngài vài năm, tên là Lạc Tòng Dã.”
Bạch Hạc Đình buông sự vụ trong tay, đích thân đến quân doanh một chuyến.
Qua ô cửa kính cong hẹp của phòng giam biệt lập, lần đầu tiên y nhìn thấy Lạc Tòng Dã ở độ tuổi sắp trưởng thành.
Alpha trẻ tuổi đứng dựa lưng vào tường, đầu hơi cúi. Góc độ này vừa vặn làm nổi bật những đường nét trên khuôn mặt, hốc mắt hắn rất sâu, sống mũi anh tuấn, vóc dáng cũng là của một Alpha trưởng thành.
Lạc Tòng Dã mười bảy tuổi đã cao ngang ngửa Bạch Hạc Đình hai mươi lăm tuổi.
Thời gian trôi nhanh như chớp, nhóc con mà y nhặt về đã trưởng thành rồi.
“Làm sao hắn qua được bài kiểm tra đầu vào?” Bạch Hạc Đình hỏi Khưu Trầm.
Nếu muốn gia nhập đội hộ vệ của y phải trải qua ba vòng kiểm tra nghiêm ngặt, mà vòng đầu tiên chính là kiểm tra thân thể. Sau khi nhập đội, nếu binh sĩ phân hóa thành Alpha hay Omega cũng sẽ bị khai trừ ngay lập tức. Hạng mục kiểm tra giới tính thứ hai do một số sĩ quan Alpha thuộc bộ binh phụ trách, bọn họ không thể phạm phải sai lầm cấp thấp cỡ này.
Khưu Trầm do dự đáp: “Trên người hắn không có mùi pheromone.”
“Dùng miếng dán ức chế?”
“Không có.”
“Không ngửi được, cũng không nhìn thấy?”
Tuyến thể của Alpha trưởng thành tuy không rõ ràng như tuyến thể của Omega nhưng nếu cẩn thận quan sát vẫn có thể nhìn ra một điểm hơi nhô lên sau gáy. Lần này Khưu Trầm trả lời càng thiếu tự tin: “Chiều dài tóc của hắn vừa vặn che khuất tuyến thể.”
Thế nên mọi người mới phạm phải sai lầm có chủ đích như vậy.
Thấy Bạch Hạc Đình không nói gì, Khưu Trầm vội báo: “Đã cho xử phạt Alpha phụ trách kiểm tra rồi.”
Bạch Hạc Đình thu hồi ánh mắt đánh giá Lạc Tòng Dã, xoay người bỏ đi: “Việc nhỏ cỡ này xử lý thế nào còn cần hỏi ta sao?”
Khưu Trầm đuổi theo y, cố gắng thuật lại lời của đội trưởng đội hộ vệ ngắn gọn nhất có thể: “Thành tích của hắn luôn đứng đầu toàn đội, hơn nữa… Có vẻ như hắn cực kỳ muốn ở lại, cũng cam đoan mình có thể làm một Beta thực thụ.”
Anh ta quan sát vẻ mặt không thay đổi của Bạch Hạc Đình, bồn chồn nói: “Ngài xem…”
Làm một Beta thực thụ, chí hướng cũng lớn đấy.
Bạch Hạc Đình hơi dừng chân, thản nhiên nói: “Thế cứ mặc hắn.”
Đối phương đáp ứng quá hào phóng ngược lại khiến Khưu Trầm sững người.
Bạch Hạc Đình tiếp tục đi về phía trước, bật cười khinh thường: “Alpha hay Beta cũng có gì khác nhau đâu?”
*
Hai năm sau ngày đó, đến hôm nay Bạch Hạc Đình buộc phải thừa nhận giữa Alpha và Beta vẫn có chỗ khác nhau.
Miếng dán ức chế của y hơi tuột ra trong trận hỗn chiến, Lạc Tòng Dã tới nhanh thế này hẳn là tìm theo mùi pheromone.
Mũi tên hắn b*n r* phải ở khoảng cách ít nhất là năm mươi mét, trong điều kiện ánh sáng nhập nhoạng có thể bắn chuẩn xác vào đầu, hơn nữa còn xuyên thủng mũ sắt, Bạch Hạc Đình gật đầu khen ngợi: “Tài bắn cung… tốt đấy.”
Ngũ quan Lạc Tòng Dã vốn sắc sảo, lúc sầm mặt xuống còn có vẻ hơi hung dữ. Hắn không lên tiếng trả lời mà lấy tay nắm cổ kéo xác gã mặt sẹo ra xa hơn mười bước.
Bạch Hạc Đình nghe được tiếng xương thi thể gãy răng rắc.
Lạc Tòng Dã vòng trở về quỳ gối trước mặt y, dùng ánh mắt kiểm tra từng vết thương trên người.
Bạch Hạc Đình cũng liếc xuống cơ thể mình, bộ đồ đi săn loang lổ đầy máu quả thật dễ khiến người ta hoảng sợ. “Mấy thứ này,” y đưa tay lau mặt, ngữ khí cũng yếu ớt hẳn đi, “Không phải máu của ta.”
Cuối cùng ánh mắt Lạc Tòng Dã dừng lại trên bàn tay trái đặt hờ dưới bắp đùi.
Đây là vết thương duy nhất trên người Bạch Hạc Đình, lại còn do chính y gây ra.
Mũi thính thật đấy.
“Trong túi có thuốc ức chế.” Y lên tiếng ngăn Alpha làm chuyện thừa thãi, xắn tay áo đến khuỷu tay, co một chân rồi đặt tay lên đầu gối.
Những tia nắng cuối cùng đã sắp tắt, khuôn mặt Bạch Hạc Đình mờ dần nhưng mùi pheromone linh sam nồng nặc đã hoàn toàn bại lộ trạng thái y lúc này. Đội hộ vệ từng được học kiến thức cơ bản về giới tính thứ hai, và điểm yếu sinh lý của Omega và Alpha là kiến thức bắt buộc phải có. Hôm nay pheromone của Bạch Hạc Đình vẫn không quá ổn định nhưng có vẻ y hoàn toàn không ý thức được. Lạc Tòng Dã liều lĩnh kháng lệnh đuổi theo đến tận đây cũng là vì lo lắng đối phương sẽ lâm vào cảnh nguy hiểm.
Hắn lấy liều thuốc ức chế từ bao đựng tên của Bạch Hạc Đình, nương chút ánh sáng mỏng manh cuối cùng đẩy thuốc vào cánh tay Omega.
Bạch Hạc Đình khá ngạc nhiên.
Alpha có thể thuần thục tiêm thuốc ức chế là cực kỳ hiếm thấy.
Có điều Alpha tình nguyện dùng miếng dán ức chế còn hiếm thấy hơn, càng miễn bàn hắn lại giấu biệt pheromone cao cấp của mình đi như mèo giấu cứt.
Thật sự là một tên quái thai độc nhất vô nhị.
Trong khi Bạch Hạc Đình bận cảm thán trong lòng, Lạc Tòng Dã cũng không giả câm giả điếc mà thấp giọng: “Tướng quân.”
Bạch Hạc Đình ngẩng đầu.
Đôi mắt Lạc Tòng Dã trong vắt như nước suối nguồn.
“Ta là Lạc Tòng Dã, ngài còn nhớ rõ không?” Alpha trẻ tuổi siết chặt nắm tay, một lát sau mới nói, “Cái tên này là ngài đặt cho ta.”