Đang tải dữ liệu
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung chương, điều hướng trước sau và mục lục đang được đồng bộ.
Lửa Sa - Bất Nhượng Trần-Bất Nhượng Trần
Chương 73.
Edit: Leia
Lần đầu tiên Giang Hàn nhìn thấy Bạch Hạc Đình trực tiếp là ở Đấu trường hoàng gia sức chứa mấy chục nghìn người. Ngày hôm đó anh ta đứng cách xa đến vài trăm mét, chỉ có thể trông thấy một bóng dáng cao gầy thấp thoáng.
Lần này mới là lần đầu được nhìn rõ ràng dung mạo Bạch Hạc Đình.
Không thể tưởng tượng được người có gương mặt ngủ yên bình như vậy lại là một kẻ máu lạnh tàn nhẫn, lấy mạng người như chuyện vặt.
Anh ta chỉ huy hai vệ binh Alpha lật người Bạch Hạc Đình lại, dùng kéo cắt mở cổ áo y. Đúng lúc chuẩn bị buông kéo, Giang Hàn chợt nghe thấy một giọng nói lẩm bẩm yếu ớt.
“Là cốc rượu…”
Cúi đầu nhìn xuống, không ngờ Bạch Hạc Đình đã tỉnh từ lúc nào. Y khó khăn quay đầu, nhưng không phải nhìn Giang Hàn mà nhìn về phía Bạch Gia Thụ ngồi cách đó mấy bước.
“Là cốc rượu…” Giọng y nghe không quá rõ, “Là cốc, không phải rượu.”
Đối phương tỉnh nhanh thế này khiến Giang Hàn không khỏi lo lắng tình huống bất ngờ có thể phá hỏng kế hoạch của bản thân. Anh ta không dám hành động bất cẩn, bèn đứa ánh mắt dò hỏi về phía Bạch Gia Thụ.
Ánh mắt Bạch Hạc Đình vẫn nhìn chằm chằm vào Bạch Gia Thụ, tiếp tục nói: “Đợt hội săn, cũng là ngươi.”
Bạch Gia Thụ cười lạnh.
“Lần đó thật sự không phải.” Giọng hắn mang theo chút tiếc nuối, “Hôm nay nếu ngươi chịu tiếp cốc rượu thứ nhất, có lẽ hiện giờ chúng ta vẫn đang nâng cốc trò chuyện vui vẻ trong cung rồi. Tại sao lại không quý trọng cơ hội ta ban cho?”
Các giác quan trên cơ thể còn chưa tỉnh táo hoàn toàn, Bạch Hạc Đình muốn thử ngồi dậy nhưng không đủ sức lực, chỉ mới nâng lên một chút đã ngã xuống bàn mổ.
“Nhưng mà,” Bạch Gia Thụ lại nói, “Dù sao cũng là việc phải làm, làm sớm một chút vẫn tốt hơn. Ngươi xóa bỏ đánh dấu rồi chúng ta có thể tổ chức hôn lễ ngay. Ngươi từng nói mà, duy trì huyết mạch vương thất là trách nhiệm của ta.”
Bạch Hạc Đình cử động mấy ngón tay đã dần có cảm giác trở lại, hạ giọng: “Ta không thể làm phẫu thuật.”
Giang Hàn đặt kéo xuống chiếc bàn nhỏ, nhấc con dao phẫu thuật sắc bén lên, an ủi: “Đừng sợ, sẽ sớm qua thôi, ta không làm bị thương tuyến thể của ngài đâu.”
Vừa dứt lời, không biết Bạch Hạc Đình lấy đâu ra sức lực chống cánh tay lên mặt bàn toan ngồi dậy, nhưng cuối cùng vẫn bị hộ vệ đứng hai bên đè vai ấn xuống.
Giãy giụa vô ích, Giang Hàn cúi đầu nhìn y, cảm thấy vô cùng thất vọng.
Đàn anh xuất sắc vĩ đại của mình vậy mà lại bỏ mạng trong tay một kẻ sợ chết thế này. Anh ta vốn không quá hiểu lòng tin vào phản quân Urdan của Bắc Thừa Chu, nhưng giờ phút này vẫn không khỏi thương tiếc đối phương, cũng thương tiếc cho chính mình. Cả học thức, lý tưởng, khát vọng, thậm chí tính mạng anh ta sẽ hoàn toàn hóa thành cát bụi trong ngày hôm nay.
Trong lúc phẫu thuật anh ta sẽ nhân cơ hội cắt đứt động mạch cổ Bạch Hạc Đình. Một khi ra tay, dù thành công hay thất bại thì cũng chỉ có một con đường chết. Dưới bao nhiêu ánh mắt giám thị nghiêm mật, cơ hội xuống tay chỉ có một lần duy nhất, anh ta phải bảo đảm Bạch Hạc Đình không có cơ hội sống sót.
Giang Hàn ngẩng đầu ra lệnh cho mấy tên vệ binh đứng hai bên bàn: “Như vậy rất nguy hiểm, các người ấn chặt tướng quân xuống, đừng để y giãy giụa.”
“Bác sĩ.” Bạch Hạc Đình bị một vệ binh đè gáy đàn phải dùng mấy ngón tay nắm chặt áo khoác Giang Hàn, “Ta thật sự… không thể làm phẫu thuật.”
Dù nghĩ thế nào y cũng không ngờ có một ngày mình phải thốt ra những lời này: “Cầu xin anh…”
Dáng vẻ run rẩy đó khiến Giang Hàn càng phản cảm hơn, tay phải anh ta cầm dao mổ, tay trái ấn cổ Bạch Hạc Đình, rạch lớp da cổ mỏng manh một cách từ từ và chuẩn xác, nhưng sắc mặt lại dần dần thay đổi.
Thấy sắc mặt thầy thuốc khác thường, Bạch Gia Thụ lập tức đứng lên: “Chuyện gì vậy?”
Giang Hàn cẩn thận quan sát chỗ sưng đỏ bên dưới lưỡi dao, Omega chỉ ở kỳ ph*t t*nh mới có tuyến thể sưng phồng thế này. Anh ta hơi do dự buông tay trái ra, nắm vào cổ tay Bạch Hạc Đình.
Mạch đập đều đặn nhịp nhàng như hạt châu lăn tròn.
Anh ta kinh ngạc: “Ngài đang có thai?”
Ngón tay nắm chặt áo khoác từ từ buông lỏng. Một nửa khuôn mặt Bạch Hạc Đình vùi trong gối mềm, không thể nhìn rõ nhưng cảm giác được pheromone hổ phách càng lúc càng giận dữ áp bách hơn. Y nghe thấy tiếng chân Bạch Gia Thụ đến gần, một lát sau, giọng nói lạnh lẽo của hắn vang lên ngay trên đỉnh đầu: “Hắn nói thật sao?”
Bạch Hạc Đình không đáp nên lập tức bị kéo vai ngồi dậy, vệ binh đứng hai bên thất kinh lùi ra sau vài bước.
“Cho nên,” Giọng điệu Bạch Gia Thụ mang theo cơn ớn lạnh thấu xương, “Ngươi không muốn xóa dấu hiệu là vì muốn giữ lại đứa con hoang này?”
Hai mắt Bạch Hạc Đình khép hờ, gương mặt trắng bệch không còn chút máu. Dường như y cực kỳ mệt mỏi, chỉ im lặng nằm bất động trên bàn mổ.
Rốt cuộc biểu hiện lùi bước và nhát gan hiếm thấy của tướng quân Bạch Hạc Đình đã có lời giải thích xác đáng, Bạch Gia Thụ không khỏi cất tiếng cười to. Cười đủ rồi, hắn lại thở dài truy vấn: “Ngươi định trì hoãn bao lâu? Chẳng lẽ muốn chờ đến lúc sinh nó ra? Ngươi cảm thấy ta sẽ để nó sống sót à?”
Bạch Hạc Đình im lặng một lúc, sau đó mở mắt ra thều thào: “Bệ hạ.” Y hít sâu một hơi, chậm rãi nói, “Đây là cháu ruột của ngài.”
Nụ cười trong mắt Bạch Gia Thụ đông cứng: “Bây giờ nhớ ra thân phận mình rồi?”
Bạch Hạc Đình nghẹn họng, y không ngờ Bạch Gia Thụ đã biết chuyện mình là con trai Bạch Dật.
“Ngươi cũng vậy, phụ vương cũng vậy.” Bạch Gia Thụ lại nói, “Tại sao các người cứ phải làm thế với ta? Người một nhà chung sống hòa bình với nhau không được sao?”
Bạch Hạc Đình ngẩn người nhìn vào cặp mắt đen như mực, sâu không thấy đáy của đối phương. Y đã nghe ra một vài ý từ những lời đó. Tuy Bạch Dật đúng là có nhiều tình nhân nhưng không phải kiểu người tự buông thả bản thân, thế nên cái chết của ông ta chắc chắn phải có nguyên nhân đáng sợ khác.
Y lắc đầu không tin nổi: “Bạch Gia Thụ, ngươi điên rồi.”
Bạch Gia Thụ không trách tội mạo phạm vì đối phương gọi trống không tên mình, hắn nhìn thẳng vào mắt Bạch Hạc Đình, hỏi tiếp: “Anh trai tốt của ta, mấy năm nay ngươi đã nhìn ta như thế nào? Có phải cũng cảm thấy ta là trò cười không? Ngươi và phụ vương lên kế hoạch gì sau lưng ta?”
Bạch Hạc Đình kinh ngạc: “Ta không hiểu ngươi đang nói gì.”
Vẻ mờ mịt trên mặt y không giống đang giả vờ, Bạch Gia Thụ cũng kinh ngạc theo: “Ngươi không biết?” Hắn trầm ngâm một lát, gật gù bật cười, “Cũng đúng, ông ta xảo quyệt như vậy làm sao chịu nói hết cho ngươi nghe được.”
Bạch Hạc Đình vẫn không hiểu chút gì, y nhìn Bạch Gia Thụ đầy khẩn thiết, nhẹ nhàng nói: “Ta chưa từng có suy nghĩ xấu xa nào với ngươi.”
“Ngươi chứa chấp phản tặc, còn định sinh con cho hắn.” Bạch Gia Thụ hỏi ngược lại, “Đây là cái mà ngươi nói là chưa từng có suy nghĩ xấu xa?” Hắn quay đầu nhìn thầy thuốc đang ngây như phỗng, hạ giọng ra lệnh, “Lấy ra.”
Mọi thứ trong nhận thức của Giang Hàn đảo lộn trong nháy mắt, anh ta vẫn chưa kịp lấy lại tinh thần sau cú sốc, mờ mịt hỏi: “Lấy cái gì ra?”
Vị vua trẻ tuổi đưa ra đáp án chuẩn xác: “Lấy đứa bé ra khỏi người y.”
Cảm giác ớn lạnh chạy dọc từ đầu ngón chân lên thẳng đỉnh đầu. Mệnh lệnh này chẳng khác nào giết người, Giang Hàn dừng lại một chút, thì thầm nhắc nhở: “Bệ hạ, sau khi xóa đánh dấu vĩnh viễn thai nhi cũng không sống được thêm mấy ngày.”
Bạch Gia Thụ vẫn thờ ơ: “Ta muốn nó chết ngay bây giờ.”
Giang Hàn nhìn sang Bạch Hạc Đình, giọng điệu càng nhấn mạnh: “Nếu lấy đứa bé ra, y cũng sẽ chết.”
Lúc này đến lượt Bạch Hạc Đình thản nhiên bật cười. Y thở dài nói: “Đúng là hắn muốn ta chết đấy.”
Bạch Gia Thụ vô cảm nhìn Bạch Hạc Đình, ngữ khí không có quá nhiều dao động: “Không cần lo lắng cho các thủ hạ của ngươi, ta sẽ tha cho họ, cũng không để họ biết những chuyện xảy ra ngày hôm nay.” Hắn nói thẳng thừng, “Sau khi ngươi ‘chết vì bệnh’, ta sẽ tổ chức một tang lễ thật long trọng để bày tỏ nỗi đau buồn và thương tiếc của mình. Cứ ra đi thanh thản đi, ta sẽ không để lịch sử tái diễn, không để họ vì ngươi mà đe dọa đến hòa bình quốc gia.”
Khuôn mặt Bạch Hạc Đình không hề tỏ ra ngạc nhiên như đã lường trước kết cục này, y chỉ thong thả nhìn thẳng vào Bạch Gia Thụ. Trong đôi mắt đó không có sợ hãi, nhưng cũng không có bất cứ thứ gì khác.
“Ngươi hỏi ta đã nhìn ngươi như thế nào.” Y bình tĩnh nói, “Ta cảm thấy ngươi quá đáng thương, nỗi tự ti của ngươi đã vô phương cứu chữa, ngươi chỉ muốn kiểm soát ta để thỏa mãn lòng tự trọng mỏng manh lố bịch của mình. Ngươi khinh thường cuộc hôn nhân chính trị không có tình cảm của mẫu hậu, nhưng lại muốn ta đi theo vết xe đổ của mẫu hậu ngươi, biến thành một viên đá quý đẹp đẽ vô hồn để ngươi cài vào vương miện.”
Bạch Gia Thụ đột nhiên biến sắc: “To gan ——”
“Bạch Gia Thụ, ngươi nghe cho kỹ đây.” Bạch Hạc Đình đột nhiên nâng tay kéo mạnh vạt áo choàng của hắn.
“Ta hoàn toàn tự nguyện.” Y nhìn chằm chằm vào đôi mắt Bạch Gia Thụ, “Không ai ép buộc ta, là ta chủ động yêu cầu hắn đánh dấu ta. Ngày hôm đó ta biết sẽ có người đến cứu hắn nên mới cố ý dẫn lính của ngươi ra ngoài. Hắn đi rồi, ngươi sẽ không bao giờ tìm thấy nữa đâu.” Ý cười tràn ra khỏi khuôn mặt tái mét, hơi nhuốm màu tàn nhẫn và điên dại, “Ta yêu hắn, dù ngươi có giết ta cũng sẽ không thay đổi được sự thật này. Ngươi đội được vương miện, ngươi hô mưa gọi gió, nhưng ngươi thậm chí còn không bằng một phần ngàn hắn.”