Đang tải dữ liệu
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung chương, điều hướng trước sau và mục lục đang được đồng bộ.
Lửa Sa - Bất Nhượng Trần-Bất Nhượng Trần
Chương 47.
Edit: Leia
“Sao lại đến vào giờ này.”
Bạch Dật ngồi dựa lưng trên chiếc giường chạm khắc tinh xảo, giọng nói có thể nghe ra chút bất mãn. Omega trong lòng ông ta đang hoàn toàn tr*n tr**ng, làn da trắng sáng chói lóa dưới ánh nến leo lét.
Bạch Hạc Đình lập tức cúi đầu hạ mắt.
Bạch Dật cho Omega kia rời đi rồi đứng dậy để người hầu mặc áo choàng ngủ cho mình, sau đó mới ngồi xuống giường ra hiệu cho Bạch Hạc Đình: “Nói đi. Chuyện gì.”
“Bệ hạ.” Bạch Hạc Đình vẫn cúi đầu như cũ, ngữ khí cung kính cẩn trọng, “Trong lúc điều tra những chuyện hủ bại của nhà thờ, thần phát hiện ra một chỗ dị thường.”
Bạch Dật ngái ngủ gật đầu: “Nói.”
“Giữa Giáo hoàng và Thiệu tướng quân,” Vẻ mặt Bạch Hạc Đình đanh lại, cân nhắc từng câu từng chữ, “Có mối quan hệ quá thân mật.”
Bạch Dật không nói gì, sau một lúc lâu mới cười một tiếng đầy sâu xa. Ông ta phất tay cho lui hết người hầu và thị vệ: “Các ngươi đi xuống cả đi.” Chờ người ngoài đi hết, ông ta chậm rãi đi đến trước mặt Bạch Hạc Đình, cẩn thận quan sát gương mặt y, “Đêm hôm khuya khoắt ngươi chạy đến chỉ để nói với ta việc này? Trông ngươi không giống kiểu người quan tâm đến mấy việc đó.”
Giọng điệu đối phương vẫn ôn hòa nhưng sống lưng Bạch Hạc Đình lúc này đã lạnh toát. Câu trả lời kia cho y một cảm giác… dường như ông ta biết tất cả mọi thứ.
Bạch Hạc Đình hít sâu một hơi, tiếp tục nói: “Thần còn tra xét lại bản án cũ của Bùi Minh.”
Bạch Dật thoáng im lặng.
“Điều tra cái đó làm gì.” Sắc mặt ông ta cũng lạnh xuống.
Năm đó dưới trướng Bùi Minh có hai vị phó tướng đắc lực, một người trong đó bị chém đầu trong vụ án phản quốc, người còn lại, cũng chính là Tổng tư lệnh kỵ binh hiện tại —— Thiệu tướng quân Thiệu Thành, lại bình yên vô sự. Sở dĩ người Urdan sinh ra thái độ phản kháng kịch liệt cũng bởi vì họ cho rằng cái chết của Bùi Minh có liên quan đến Thiệu Thành.
Bạch Hạc Đình nâng mắt, cố lấy dũng khí nói: “Năm đó, bức mật thư bị chặn lại là do Thiệu tướng quân dâng lên sao?”
Bạch Dật nhìn y: “Rốt cuộc ngươi muốn nói gì?”
“Thần nhớ rõ Bùi Minh là người theo chủ nghĩa phản giáo quyền. Ông ấy vừa bị xử tử không bao lâu, Giáo hội lập tức công khai chào bán phiếu xá tội. Nếu lúc đó Thiệu tướng quân thực sự đã có quan hệ mật thiết với Giáo hội…” Bạch Hạc Đình mím chặt đôi môi khô khốc, “Có khi nào việc Bùi Minh cấu kết với Heimor…” Y tạm dừng rồi thì thầm mấy chữ còn lại, “Có ẩn tình khác không.”
Bạch Dật chậm rãi hỏi: “Ngươi muốn nói là ta xử oan cho công thần từng giúp mình lập quốc?”
Bạch Hạc Đình cúi đầu quỳ thẳng xuống đất, nhưng y không phản bác.
“Hạc Đình.” Đỉnh đầu vang lên giọng nói uy nghiêm không phân biệt được vui giận, “Ngươi cảm thấy đáp án cho câu hỏi Bùi Minh bị oan hay không có quan trọng không?”
Bạch Hạc Đình không lập tức đáp lời.
Trước khi bước vào nơi này y đã kiên định cho rằng đáp án là quan trọng. Năm xưa y quá bất cẩn, đưa Bùi Diễm đi đã để lại quá nhiều dấu vết, chỉ cần tra xét kỹ lưỡng sẽ lộ ra ngay. Nhưng nếu Bùi Minh thật sự bị người ta hãm hại, có lẽ thân phận Bùi Diễm sẽ được tẩy sạch, có lẽ Bạch Dật sẽ niệm tình y trung thành bao nhiêu năm nay mà bỏ qua cho một lần hành động nông nổi trong quá khứ.
Nhưng phản ứng của Bạch Dật đã nói rõ ràng rằng, đáp án không hề quan trọng.
Trong lòng y đồng thời nảy sinh một phán đoán đáng sợ: Bạch Dật đã sớm biết đáp án rồi.
“Lực l**ng n** d** ở Urdan là một chướng ngại cần phải loại bỏ, ngươi đặt lực chú ý sai chỗ rồi.” Bạch Dật nói, “Cho nên, bây giờ có thể nói —— Ngươi điều tra mấy chuyện này là vì lý do gì chưa?”
Bạch Hạc Đình vẫn cúi đầu như cũ nhưng điều chỉnh cảm xúc rất nhanh. “Ông ta từng giúp đỡ thần và mẹ.” Y bình tĩnh trả lời, “Lúc thần còn rất nhỏ.”
Ánh nến lung linh lập lòe nhưng bóng người trước mắt lại không nhúc nhích. Qua một lúc lâu, giọng nói trầm thấp dày nặng của Alpha mới vang lên: “Thông minh, trung thành, biết báo đáp. Đây là những điều ta đánh giá cao ở ngươi.”
Có vẻ ông ta không nghi ngờ gì, Bạch Hạc Đình âm thầm thở phào một hơi.
“Bùi Minh và ta,” Ngữ khí Bạch Dật không còn lạnh lùng nghiêm khắc như vừa nãy, ngược lại mang theo chút ít hoài niệm nhẹ nhàng, “Cùng với mẹ ngươi, ba người chúng ta đã lớn lên bên nhau.”
Bạch Hạc Đình ngạc nhiên ngẩng đầu, đôi mắt cũng trợn to.
Bạch Dật cúi đầu nhìn gương mặt xinh đẹp không thua gì Lạc Vãn Ngâm. Ông ta chưa bao giờ giải thích lý do đưa y trở về, Bạch Hạc Đình cũng chưa từng chủ động tìm hiểu.
“Ngươi có sợ ta không?” Ông ta thì thầm hỏi.
Thấy Bạch Hạc Đình vẫn thất thần, Bạch Dật vươn tay đặt lên bả vai căng cứng, trấn an: “Ngươi không cần sợ ta.” Dừng một chút lại hỏi: “Ngươi cảm thấy vì sao ta lại thưởng vùng Urdan cho đứa con trai cả của Thiệu Thành?”
Trong đầu Bạch Hạc Đình chỉ còn một mớ hỗn độn.
“Bởi vì hắn có biểu hiện xuất sắc trong hội săn mùa thu.” Y trả lời máy móc.
Bạch Dật bật cười thu tay, đứng thẳng dậy.
“Đất nước này không có họa ngoại xâm mà lại có nội loạn. Ta biết rõ Gia Thụ không phải người giỏi trị quốc, nhưng ta sẽ dọn sạch mọi chướng ngại cho nó. Phản quân là chướng ngại. Quyền lực không khống chế nổi cũng là chướng ngại.” Ngữ khí ông ta rất kiên nhẫn, nói xong lại hỏi y lần nữa, “Bây giờ ngươi đã hiểu chưa?”
Bạch Hạc Đình cố gắng kéo suy nghĩ trở về.
Giờ phút này y có thể xác định Bạch Dật biết tất cả. Ông ta không chỉ biết đến những cơn sóng ngầm quyền lực bắt đầu dao động trong hoàng cung, mà còn biết cách yên lặng mượn dao giết người, một mũi tên trúng hai đích.
Chỉ có y là quá ngây thơ.
Bạch Dật thở dài, thấp giọng nói: “Không có một quốc vương nào được tận mắt nhìn cảnh con trai mình đội vương miện. Đến ngày Gia Thụ lên ngôi…”
Bạch Hạc Đình vội nói: “Bệ hạ sẽ sống lâu trăm tuổi.”
“Lời xu nịnh kiểu này tốt nhất nên để người ngoài nói.” Bạch Dật khoát tay, trở lại bên giường, “Ta già rồi. Ta nhận ra từng thay đổi trong cơ thể mình theo năm tháng.”
Ông ta ngồi xuống giường, dựa vào đầu giường tiếp tục nói: “Đến ngày Gia Thụ lên ngôi, ngươi phải toàn tâm toàn ý giúp đỡ nó.”
“Thần sẽ dùng hết sức lực ——”
“Ngươi phải dốc hết sức mình.” Bạch Dật cắt ngang lời y, “Bảo vệ đế chế mà ta gây dựng cho các ngươi.”
“Thần nhất định…”
Giọng Bạch Hạc Đình càng lúc càng nhỏ dần, cuối cùng y chậm rãi khép miệng.
Dường như y nhận ra một ít ẩn ý trong lời Bạch Dật. Nhưng sao có thể có chuyện đó.
Nhất định là do bản thân quá nhạy cảm ——
“Ta đã nói ngươi rất thông minh mà.” Khuôn mặt Bạch Dật hiện lên vẻ hài lòng.
Thông minh, trung thành, biết báo đáp. Đây là những điều ông ta đánh giá Bạch Hạc Đình cao nhất.
Sắc mặt Bạch Hạc Đình như bị sét đánh.
“Bởi vì đến ngày đó, nó chính là…” Bạch Dật nói chậm lại, nhìn thẳng vào y nhấn từng chữ, “Người thân duy nhất của ngươi trên đời này.”