Đang tải dữ liệu
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung chương, điều hướng trước sau và mục lục đang được đồng bộ.
Lửa Sa - Bất Nhượng Trần-Bất Nhượng Trần
Chương 28.
Edit: Leia
“Tướng quân?” Khưu Trầm gọi hai lần không thấy Bạch Hạc Đình trả lời, lại không dám làm phiền y suy nghĩ nên đành lẳng lặng đứng chờ một bên.
Bạch Hạc Đình mất vài giây để hồi thần, y gấp gọn số báo cáo điều tra mà đội hộ vệ mang đến, đứng dậy khỏi bàn.
Lúc này Khưu Trầm mới lên tiếng: “Thưa tướng quân, đã chuẩn bị xong ngựa rồi.”
Bạch Hạc Đình gật đầu tiến thêm mấy bước, đột nhiên y dừng lại quay đầu nhặt một quả táo đỏ tươi từ đĩa bạc đặt trên bàn, đưa lên miệng cắn một miếng. Rất giòn và ngọt, gần như có thể so sánh với cống phẩm trong hoàng cung.
“Trong vườn có còn táo không?”
Bạch Hạc Đình thích ăn ngọt nên các loại rau quả trái cây trồng trong vườn đều là giống thượng hạng được chọn lọc kỹ lưỡng. Khưu Trầm không nghĩ nhiều, chỉ cho là thứ này hợp khẩu vị tướng quân nên lưu loát đáp: “Hẳn là còn, hiện giờ đang là mùa thu hoạch táo.”
“Ừm.” Bạch Hạc Đình ném quả táo cắn dở về lại đĩa, “Sai người hái thêm rồi phân phát cho mọi người đi.”
“Vâng,” Khưu Trầm trả lời xong mới ngẩn ra, “Mọi người?”
Tướng quân chưa bao giờ quan tâm đến việc vụn vặt cỡ này, anh ta lo mình hiểu sai ý nên xác nhận lần nữa: “Ý ngài là… Phân phát cho người trong dinh thự ăn?”
“Nếu không thì sao?” Bạch Hạc Đình cảm thấy câu hỏi của đối phương quá ngu ngốc, bèn hỏi ngược, “Ngươi muốn chia cho cả người ngoài?”
*
Bức tượng mạ vàng cuối con đường rợp bóng cây lấp lánh dưới ánh mặt trời, Bạch Hạc Đình đi xuyên qua vườn hoa, bước vào cung điện Lisander xa hoa tráng lệ.
Bạch Dật không ngồi trên ngai vàng đặt giữa đại sảnh nghị sự, ông ta mặc trang phục hằng ngày giản dị ngồi trên ghế bành gỗ, xung quanh là vài gương mặt quen thuộc từ hội đồng hoàng gia.
Sáng hôm qua một nghị quyết mới vừa được thông qua tại đây —— Vài vị Hồng y giám mục trải qua xét duyệt kiểm tra nghiêm ngặt sẽ gia nhập quân đội, phụ trách các nghi lễ tôn giáo hằng ngày cho binh lính.
Thái độ công khai của Thiệu Thành với Giáo hội công giáo luôn mơ hồ, đây lại là chuyện được Bạch Dật gật đầu đồng ý đương nhiên ông ta sẽ không nhiều lời nửa câu. Lực lượng hải quân của Damascene tương đối yếu kém, đô đốc hải quân lại ít có tiếng nói trên triều đường nên có thái độ hợp tác rất tích cực.
Duy chỉ có địa bàn do Bạch Hạc Đình quản lý là để lính canh chặn đứng hai vị Hồng y giám mục được nhà vua trao quân hàm đại tá ngay ngoài cửa quân doanh. Một vị trong đó hiện giờ đang ngồi trong đại sảnh.
Ánh mắt Bạch Hạc Đình đảo qua khuôn mặt đối phương, xét theo biểu cảm, có lẽ ông ta vừa trải qua một trận khua môi múa mép rất dữ dội.
Y quỳ một gối hành lễ với Bạch Dật.
Bạch Dật không lên tiếng, Bạch Hạc Đình cứ tiếp tục quỳ, cuối cùng vẫn là Thiệu Thành phá vỡ bầu không khí yên lặng xấu hổ: “Nghe nói mấy hôm nay Bạch tướng quân không được khỏe, không biết bây giờ thế nào.”
Bạch Hạc Đình giữ nguyên tư thế cúi đầu, đáp đơn giản: “Đã không còn trở ngại gì nữa.”
Một bề trên ân cần hỏi han sức khỏe nhưng y thậm chí còn không nói được câu cảm ơn. Vị Hồng y giám mục kia đã sớm nghe danh Bạch Hạc Đình ngạo mạn vô lễ nhưng cũng không dự đoán được sẽ vô lễ đến mức này. Ông ta cười lạnh, cảm xúc phẫn nộ càng lúc càng sâu: “Bạch tướng quân dạy ra binh lính tốt đấy, ngay cả mệnh lệnh của bệ hạ cũng dám ngang nhiên chống đối.”
“Bọn họ chỉ làm việc theo lệnh.” Bạch Hạc Đình thản nhiên nói, “Sau lần bị tập kích ở bãi săn, ta đã yêu cầu họ nâng cao đề phòng, nếu không có sự đồng ý của ta sẽ không cho bất kỳ ai bước vào quân doanh nửa bước.” Dứt lời y cúi đầu càng thấp, ngữ khí cũng trịnh trọng hẳn, “Là tại ta sơ suất. Vừa nghe tin ta đã lập tức đi tạ lỗi với bệ hạ, tuyệt đối không có ý ngỗ nghịch bất tuân.”
“Lập tức?” Hồng y giám mục thấy y trợn mắt nói dối không khỏi đứng phắt dậy, “Chuyện đó rõ ràng xảy ra ngày hôm qua!”
“Hôm qua… Ta quả thật không tiện xử lý sự vụ.” Bạch Hạc Đình không đổi sắc mặt, “Đức Giáo hoàng đã răn dạy, sử dụng thuốc ức chế là hành vi làm trái ý Chúa, cho nên ta đành thử một lần.”
Y nói chuyện quá hàm súc, nhưng toàn bộ người có mặt tại đây đều nghe hiểu.
“Thật không ngờ lại làm chậm trễ chính sự.”
“Ngươi…” Đối phương không ngờ y dám dùng lý do này để thoái thác nhưng cũng không tìm được chỗ bắt bẻ, chỉ biết nuốt cơn giận vào trong.
“Đứng lên.” Bạch Dật không muốn nghe hai bên đấu đá qua lại nữa liền phất tay với Bạch Hạc Đình, “Đi tìm chỗ ngồi xuống đi.”
Lúc này Bạch Hạc Đình mới đứng dậy ngồi xuống một chiếc ghế trống.
Bạch Dật lại hỏi: “Vụ việc ở hội săn mùa thu điều tra đến đâu rồi?”
Bạch Hạc Đình đáp: “Trước mắt đã điều tra được danh tính của hai kẻ, đều là tiểu thương buôn bán trong thành. Một người trong đó đã kết hôn nhưng lúc chúng thần tìm tới, người nhà hắn đã biến mất không còn dấu vết. Những người từng quen biết họ kể rằng trước khi sự việc phát sinh cả hai kẻ đều đột ngột tiêu tiền rất hào phóng, chứng tỏ vừa mới nhận được một khoản tiền lớn.”
Câu trả lời quá tầm thường, Bạch Dật qua loa “ừm” một tiếng.
“Điều kỳ quặc hơn là,” Bạch Hạc Đình lại nói, “Lần này thần bị một con báo săn dụ đến chỗ yên tĩnh trống trải. Tuy nhiên, thủ lĩnh của toán người đó trước đây đã từng bị người trong bãi săn tình cờ bắt gặp. Thời gian rất trùng hợp, đúng vào hai năm trước —— Lần ngài Đại pháp quan bị báo săn tấn công.”
Vừa nhắc tới sự kiện Trịnh Vân Thượng bị tấn công, trong điện lập tức lặng ngắt như tờ.
Bạch Dật cau mày.
Trịnh Vân Thượng lập tức tiếp lời: “Chuyện năm đó xảy ra quá đột ngột, ta bất tỉnh quá nhanh. Nếu ta có được bản lĩnh bằng một phần mười Bạch tướng quân…” Ông ta khẽ thở dài ra chiều tiếc nuối, “Sẽ không đến mức phải chịu đựng vô ích, ngay cả chút manh mối có giá trị cũng không cung cấp được.”
Quả thật ông ta không cung cấp được manh mối giá trị nào, Bạch Hạc Đình không buồn hùa theo: “Nói cách khác, trong vòng hai năm này nhóm người đó vẫn có thể công khai ra vào bãi săn hoàng gia. Bọn chúng biết được tuyến đường thần hay đi, cũng nắm rõ thói quen đi săn, đây chính là lý do thần phải tăng cường đề phòng trong quân.” Y dừng lại, cân nhắc từng câu từng chữ, “An nguy của thần là chuyện nhỏ, để kẻ ôm ý đồ khác trà trộn trong quân mới là việc lớn.”
Hồng y giám mục ngửi được vài ý trong bài phát biểu dài dòng của y.
“Ý đồ khác?” Ông ta cao giọng, có vẻ đã giận lắm rồi, “Bạch tướng quân đánh đồng hai việc lại với nhau là có ý gì?”
“Giám mục nghĩ nhiều rồi, ta không định đánh đồng hai việc với nhau.” Ngữ khí Bạch Hạc Đình vẫn bình thản, “Nhưng nhắc đến đây… Thưa bệ hạ, tính tình người tập võ thường đơn giản, binh sĩ của thần vốn đã có tín ngưỡng của riêng mình. Nếu để họ có nhiều lựa chọn, thần lo lắng họ sẽ không phân biệt được rốt cuộc mình nên tin theo ai.”
Hôm nay trông y khác hẳn thường lệ, Bạch Dật khá hứng thú hỏi: “Vậy binh sĩ của ngươi tin vào điều gì?”
Bạch Hạc Đình nghiêm túc đáp: “Chết trận vì Nhà vua.”
Bạch Dật sửng sốt, sau đó cao giọng cười to.
Thiệu Thành cũng cười: “Lời Bạch tướng quân nói nghe như thể binh sĩ của chúng ta không đủ đơn giản ấy.”
Bạch Dật liếc ông ta, phất tay nói: “Trước giờ Bạch Hạc Đình không giỏi ăn nói, ngươi đừng chấp nhặt một đứa trẻ làm gì.”
“Thần vẫn còn bận tâm một việc nữa.” Bạch Hạc Đình tiếp tục, “Từ sĩ quan đến đầu bếp trong quân doanh của thần đều tuân thủ theo lịch sinh hoạt nghiêm khắc, cùng ăn cùng ngủ cùng huấn luyện với binh sĩ. Thần sợ ngài giám mục vào quân doanh sẽ không còn sức lực phụng sự Chúa nữa.”
Bạch Hạc Đình trước giờ nổi tiếng với phương pháp luyện binh khắc nghiệt, lời này vừa dứt sắc mặt Hồng y giám mục tức thời xấu đi. Ông ta rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan mất cả buổi vẫn không biết đáp trả thế nào.
Thái độ Bạch Dật lại khác, ông ta qua loa vỗ bàn: “Cũng có lý đấy. Đúng lúc có thể so sánh hiệu quả đối lập giữa kỵ binh và hải quân.” Nói xong ông ta quay sang nhìn Thiệu Thành, “Nghe nói phía Urdan lại có nhiễu loạn?”
“Chỉ là đám tàn dư, không có gì nghiêm trọng.” Thiệu Thành nói rất nhẹ nhàng, “Thần đã cho con trai đi xử lý.”
Bạch Dật gật đầu, phớt lờ vẻ mặt phức tạp do dự của hồng y giám mục mà nói với mọi người: “Cứ quyết định như thế, mọi người lui ra cả đi.”
Đến khi tất cả cùng đứng dậy, ông ta lại gọi Bạch Hạc Đình: “Ngươi ở lại một lát.”
Bạch Hạc Đình nhìn theo đám người xì xầm thảo luận rời khỏi đại sảnh.
Bạch Dật đứng dậy đi lại vài bước, chờ đến khi trong điện chỉ còn lại hộ vệ và Bạch Hạc Đình mới ngồi xuống bên cạnh y, cười nói: “Hôm nay ngươi không giống ngươi chút nào, nhanh mồm nhanh miệng lắm.”
Bạch Hạc Đình cúi đầu cung kính đáp: “Chỉ là vài lời tâm huyết đã lâu.”
Bạch Dật hơi hoảng hốt.
Nhìn từ góc độ này Bạch Hạc Đình thật sự rất giống Lạc Vãn Ngâm.
Ông ta nhắm mắt, thấp giọng: “Gia Thụ kể cho ta nghe chuyện ngươi gặp phải ở hội săn, ngươi lớn rồi, cứ tiếp tục như vậy không phải biện pháp hay. Chi bằng để ta lựa chọn một người tình cách ôn hòa, dễ khống chế…”
Bạch Hạc Đình lắc đầu: “Nếu dễ bị thần khống chế đương nhiên cũng dễ bị người khác khống chế.”
Y quá mức tỉnh táo làm Bạch Dật không khỏi thở dài.
Đáng tiếc lại là một Omega. Nếu Bạch Gia Thụ có một nửa tính cách quyết đoán này…
“Thần đã quyết định đời này không lập gia đình.” Bạch Hạc Đình cúi đầu, ngữ khí thong dong điềm đạm, “Một khi Omega bị người đánh dấu sẽ khó tránh khỏi bị kiểm soát trong nhiều chuyện.”
Y dừng lại một chút, trịnh trọng nói: “Thần sẽ không cho bất kỳ ai cơ hội, cũng không để ai ảnh hưởng đến quyết định của mình.”