Đang tải dữ liệu
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung chương, điều hướng trước sau và mục lục đang được đồng bộ.
Bữa Tiệc Sinh Tồn-Mạn Mạn
Khôi, Nguyên và Hương di chuyển nhanh chóng qua những lối đi tối tăm của căn cứ, trái tim họ đập mạnh trong bầu không khí căng thẳng. Mỗi bước chân như gợi lên nỗi lo sợ về sự xuất hiện của Bảo và băng nhóm của hắn. Hương dẫn đường, ánh mắt vẫn sắc lạnh, nhưng trong lòng cô cũng không khỏi hồi hộp.
“Chúng ta cần phải tìm một nơi an toàn để bàn bạc,” Hương nói, giọng điệu lén lút.
“Để làm gì?” Khôi hỏi, không rời mắt khỏi cô. “Cô phải nhớ rằng chúng ta đang làm việc cùng nhau.”
“Chỉ là để đảm bảo rằng không có ai theo dõi chúng ta,” Hương đáp lại, nhếch môi một nụ cười bí ẩn. “Tôi không muốn các bạn mất đi cơ hội cứu Quốc Huy.”
Nguyên vẫn cảm thấy nghi ngờ. “Cô có chắc rằng mình không có ý đồ gì không?” Cô hỏi, lòng không yên.
“Đừng lo, Nguyên. Tôi không phải kẻ thù của các bạn,” Hương nói, giọng kiên quyết. “Tôi chỉ muốn sống sót như các bạn.”
Họ dừng lại ở một góc khuất, nơi ánh sáng yếu ớt chiếu vào. Hương quay lại, nhìn thẳng vào mắt Khôi. “Bảo có một kế hoạch. Hắn định bắt cóc Quốc Huy để gây sức ép lên các bạn. Hắn cần cậu ấy để kiểm soát căn cứ.”
“Làm thế nào cô biết được?” Khôi hỏi, không buông lỏng sự nghi ngờ.
Khôi và Nguyên nhìn nhau, một cảm giác lo lắng dâng lên. “Thế còn kế hoạch của chúng ta thì sao?” Khôi hỏi, “Cô có ý tưởng gì không?”
“Tôi có thể giúp các bạn tiếp cận băng nhóm của hắn,” Hương nói. “Nhưng các bạn phải chấp nhận hợp tác với những người mà mình không muốn.”
“Chúng ta không thể dựa vào kẻ thù,” Nguyên nói, giọng căng thẳng. “Đó là điều không thể chấp nhận.”
“Nhưng đây là tình thế bắt buộc,” Hương kiên quyết. “Nếu không, Quốc Huy sẽ không có cơ hội sống sót.”
Khôi nhắm mắt lại, suy nghĩ về lựa chọn. “Được rồi, chúng ta sẽ làm theo cách của cô,” anh nói. “Nhưng nếu có bất kỳ điều gì không đúng, tôi sẽ không ngần ngại hành động.”
“Chúng ta có thể cần đến sự giúp đỡ của Bảo,” Hương nói. “Hắn có thông tin mà chúng ta cần.”
“Tôi không thể tin vào điều đó,” Nguyên lắc đầu. “Hắn là kẻ tàn nhẫn.”
“Nhưng nếu chúng ta không làm gì, Huy sẽ gặp nguy hiểm,” Khôi nhấn mạnh, “Cần phải hành động ngay.”
“Vậy chúng ta sẽ làm gì?” Nguyên hỏi, giọng đầy lo lắng.
“Trước tiên, chúng ta phải tìm cách liên lạc với băng nhóm của Bảo mà không bị phát hiện,” Hương nói. “Sau đó, chúng ta sẽ lên kế hoạch để giải cứu Quốc Huy.”
“Cô có ý tưởng gì về cách liên lạc không?” Khôi hỏi.
“Tôi biết một số nơi mà họ thường tụ tập. Nếu các bạn đi cùng tôi, có thể chúng ta sẽ tìm ra cách để thuyết phục họ giúp đỡ,” Hương đáp.Khôi gật đầu. “Được rồi, chúng ta sẽ đi cùng nhau. Nhưng hãy nhớ, nếu có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy cô đang chơi trò hai mặt, tôi sẽ không để yên.”
Hương mỉm cười, nhưng nụ cười đó không làm Khôi cảm thấy dễ chịu hơn. Họ bắt đầu di chuyển, nhưng không khí vẫn nặng nề. Nguyên cảm thấy như có một cái bóng đen đè nặng lên tâm trí mình.
Trên đường đi, bỗng dưng có tiếng bước chân vang lên từ phía sau. Tất cả đều dừng lại, nín thở. Một nhóm người xuất hiện từ bóng tối, dẫn đầu là một gương mặt quen thuộc.
“Chà, nhìn ai đây!” Tuấn, một thành viên của băng nhóm Bảo, bước ra với nụ cười đầy thách thức. “Các người đang tính làm gì ở đây?”
Khôi ngay lập tức cảm thấy lo lắng. “Chúng tôi không có ý định gây sự.”
“Thật sao?” Tuấn nói, ánh mắt lấp lánh sự chế giễu. “Thế sao lại đi cùng với cô ta?” Hắn chỉ vào Hương.
“Cô ấy đang giúp chúng tôi,” Khôi đáp, cố giữ giọng điềm tĩnh.
“Giúp? Hay là đang dẫn dụ?” Tuấn cười khẩy. “Này, Hương, nếu cô muốn sống sót, hãy chọn bên nào đi.”
Hương không sợ hãi, vẫn giữ vững vẻ mặt. “Tôi đang giúp họ cứu Quốc Huy. Nếu các người không muốn giúp, thì cứ việc quay lưng.”
“Quốc Huy?” Tuấn nhướng mày, “Hắn có giá trị gì với chúng ta?”
“Đó là một thành viên quan trọng,” Khôi nói, “Nếu các người muốn giữ vững quyền lực, cần phải có cậu ấy.”
“Chúng ta không có thời gian để lãng phí,” Hương nói, “Nếu các người không muốn hợp tác, tôi sẽ không ngần ngại để chúng đi.”
“Chờ đã,” Tuấn dừng lại, có vẻ suy nghĩ. “Có thể sẽ có điều chúng ta cần từ các người.”
Khôi chớp lấy cơ hội. “Nếu các người giúp chúng tôi, chúng ta có thể cùng nhau đối phó với Bảo.”
“Một liên minh bất đắc dĩ?” Tuấn cười, nhưng ánh mắt hắn đã sáng lên. “Nghe có vẻ thú vị đấy.”
Nguyên nhìn Khôi, cảm giác lo lắng dâng lên. “Chúng ta không thể tin họ.”
“Không còn lựa chọn nào khác,” Khôi nói. “Chúng ta phải làm điều này.”
“Được,” Tuấn đáp, “Nhưng nhớ, nếu các người dám lừa tôi, sẽ không có lần sau đâu.”
Họ bắt đầu bàn bạc về kế hoạch. Trong khi đó, Nguyên không ngừng cảm thấy bất an. Liệu họ có thực sự có thể hợp tác để cứu Quốc Huy hay không? Những kẻ thù một thời giờ trở thành đồng minh, nhưng lòng tin thì vẫn chưa thể xây dựng.
Thời gian không còn nhiều. Từng giây trôi qua như một cuộc đua với số phận. Mọi thứ sẽ thay đổi trong tích tắc, và trong cuộc chiến sinh tồn này, một bước đi sai lầm có thể dẫn đến kết cục thảm khốc. Nguyên cảm thấy hồi hộp, nhưng cũng đầy quyết tâm. Họ sẽ không từ bỏ, không bao giờ.