Đang tải dữ liệu
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung chương, điều hướng trước sau và mục lục đang được đồng bộ.
Bữa Tiệc Sinh Tồn-Mạn Mạn
Khi bóng đêm buông xuống, Khôi, Nguyên và Hương cùng nhóm Tuấn di chuyển trong sự im lặng nín thở. Mỗi bước đi đều nặng nề, như thể áp lực từ những ánh mắt theo dõi đang bủa vây xung quanh họ. Khôi không thể thoát khỏi cảm giác rằng điều gì đó không ổn đang chực chờ.
“Chúng ta phải đến khu vực giao dịch của băng Bảo,” Tuấn thì thầm. “Nơi đó có thể sẽ có thông tin về Quốc Huy.”
“Cẩn thận, đừng để bị phát hiện,” Khôi nhắc nhở, ánh mắt quét qua các góc tối. “Huy là ưu tiên hàng đầu.”
Nguyên đi bên cạnh Khôi, đôi bàn tay nhỏ bé nắm chặt thành đấm. “Tôi không muốn Huy phải chịu thêm đau đớn. Chúng ta phải hành động nhanh chóng.”
Khi họ tiến gần đến điểm hẹn, một khu vực hoang vắng với những tòa nhà bỏ hoang, bỗng nhiên, tiếng động vang lên từ phía sau. Một nhóm người xuất hiện, dẫn đầu là một gương mặt quen thuộc - Vũ Minh Tuấn, một tên cầm đầu khác trong băng nhóm tội phạm.
“Các ngươi đang làm gì ở đây?” Hắn ta cất giọng lạnh lùng, ánh mắt sắc như dao.
Khôi không do dự, bước lên phía trước. “Chúng tôi đang tìm kiếm Quốc Huy. Nếu anh muốn sống sót, hãy đứng về phía chúng tôi.”
Tuấn cười nhạo. “Huy là gì với chúng ta? Hắn chỉ là một con tốt trong trò chơi này.”
“Đúng, nhưng nếu Bảo có được hắn, hắn sẽ dùng Huy để thao túng chúng ta,” Khôi phản bác. “Chúng ta cần hợp tác để cứu lấy tương lai.”
Vũ Minh Tuấn liếc nhìn nhóm của Khôi, rồi quay sang Tuấn bên cạnh. “Các ngươi nghĩ sao? Liệu có nên tham gia vào trò chơi này không?”
Tuấn nhìn Khôi với vẻ nghi ngờ, nhưng rồi gật đầu. “Có thể đây là cơ hội để chúng ta tạo dựng lại thế lực.”
Nguyên nắm chặt tay, cảm thấy hồi hộp. “Nếu chúng ta không hành động ngay, Huy sẽ gặp nguy hiểm.”
“Được rồi, chúng ta sẽ làm theo kế hoạch,” Vũ Minh Tuấn quyết định. “Nhưng hãy nhớ, nếu có bất kỳ ai lừa dối, sẽ không có lần sau.”
Nhóm bắt đầu tiến vào khu vực giao dịch, nơi ánh đèn lờ mờ chiếu sáng từng khuôn mặt đầy nghi hoặc. Họ phải cẩn thận từng bước, bởi không ai có thể chắc chắn ai là bạn hay kẻ thù.
“Người của Bảo đang chờ chúng ta bên trong,” Tuấn thì thầm. “Hãy chuẩn bị.”
Nguyên cảm thấy tim đập mạnh, từng nhịp đập như một lời nhắc nhở về sự nguy hiểm đang rình rập. Họ bước vào trong, ánh mắt sắc lạnh của những kẻ đứng chờ khiến không khí trở nên căng thẳng.
“Chúng ta có thông tin mà các người cần,” một người đàn ông có hình xăm trên tay bước lên, giọng điệu đầy kiêu ngạo. “Nhưng nó sẽ không miễn phí.”
Khôi tiến về phía trước, không muốn để sự nhút nhát ảnh hưởng đến quyết định của họ. “Chúng tôi không có thời gian để mặc cả. Hãy cho chúng tôi biết Huy ở đâu.”
“Cần phải có một cái giá,” người đàn ông đáp, ánh mắt lấp lánh trong bóng tối.
“Chúng tôi có thể giúp các người đối phó với Bảo,” Nguyên lên tiếng, giọng mạnh mẽ hơn cả những gì cô nghĩ có thể. “Huy có giá trị hơn bất kỳ thứ gì các người có thể tưởng tượng.”“Đúng, hắn có thể trở thành một công cụ tốt,” người đàn ông gật đầu. “Nhưng trước hết, các người phải chứng minh mình không phải là kẻ thù.”
Khôi cảm thấy bực bội. “Chúng ta không có thời gian. Huy đang gặp nguy hiểm. Hãy cho chúng tôi biết ngay bây giờ!”
“Có vẻ như các người không hiểu vị trí của mình,” người đàn ông đáp lại, nụ cười nửa miệng khiến Khôi tức giận.
“Đủ rồi!” Tuấn, người đứng cạnh Khôi, đột ngột lên tiếng, làm cho không khí thêm phần căng thẳng. “Chúng ta không có thời gian để lãng phí. Nếu các người không muốn hợp tác, chúng ta sẽ tự tìm cách.”
“Có vẻ như các ngươi đang thiếu kiên nhẫn,” người đàn ông nói, nhưng ánh mắt hắn đã có chút do dự. “Được, để tôi xem thử các người có gì.”
Khôi cảm thấy một tia hy vọng le lói. Nếu họ có thể thuyết phục được nhóm này, có thể sẽ có cách để cứu Huy.
“Chúng tôi sẽ làm mọi thứ cần thiết để cứu lấy Huy,” Khôi nhấn mạnh. “Hãy cho chúng tôi cơ hội.”
“Rất tốt,” người đàn ông đáp, “Nhưng nhớ, nếu các người dám lừa chúng tôi, sẽ không có lần sau đâu.”
Họ bắt đầu bàn bạc về kế hoạch. Nguyên không ngừng cảm thấy lo lắng. Từng giây phút trôi qua như một cuộc đua với số phận. Bên ngoài, ánh đèn mờ ảo, những âm thanh của cuộc sống hoang tàn vẫn vang lên, làm tăng thêm cảm giác hồi hộp.
“Chúng ta sẽ cần thiết bị để theo dõi Bảo,” Khôi nói, “Huy có thể đã tạo ra một số công cụ hữu ích trước khi bị bắt.”
“Tôi biết cách để tìm ra chúng,” Hương lên tiếng, “Chúng ta sẽ cần phân chia nhiệm vụ.”
Nguyên gật đầu, nhưng vẫn không khỏi lo lắng. “Liệu chúng ta có thể làm được không?”
“Không còn lựa chọn nào khác,” Khôi nói, ánh mắt kiên quyết. “Chúng ta phải chiến đấu vì Huy.”
Khi kế hoạch được bàn bạc, sự căng thẳng trong không khí càng lúc càng dâng cao. Họ biết rằng không chỉ Huy mà cả số phận của nhóm đều phụ thuộc vào những bước đi tiếp theo. Một sai lầm có thể dẫn đến thảm họa.
“Chúng ta sẽ gặp lại nhau tại điểm hẹn sau khi hoàn tất mọi thứ,” người đàn ông với hình xăm nói, “Nhớ, không được chậm trễ.”
Họ gật đầu, nhưng trong lòng ai cũng cảm thấy lo lắng. Nguyên không thể ngừng nghĩ về Huy. Liệu cậu ấy có đang an toàn? Hay đã phải chịu đựng những đau đớn khôn xiết?
“Chúng ta cần phải đi ngay,” Khôi nói, dẫn đầu nhóm, nhưng lòng anh cũng nặng trĩu. Họ đã bước vào một cuộc chiến mà không biết trước được kết quả. Từng giây từng phút đều quý giá, và thời gian đang trôi qua nhanh hơn bao giờ hết.
Bỗng, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía xa, tiếng la hét và hỗn loạn khiến tất cả đứng lại. “Đó là gì?” Nguyên hoảng hốt.
“Có chuyện gì đó không ổn,” Khôi quát. “Chúng ta phải đi ngay!”
Họ chạy về phía tiếng động, lòng đầy lo âu. Mọi thứ đang trở nên tồi tệ hơn, và cuộc giải cứu Quốc Huy chỉ mới bắt đầu.