Đang tải dữ liệu
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung chương, điều hướng trước sau và mục lục đang được đồng bộ.
Bữa Tiệc Sinh Tồn-Mạn Mạn
Quốc Huy đang nỗ lực hoàn thiện một thiết bị mới trong góc căn cứ. Ánh sáng mờ ảo từ những ngọn đèn LED yếu ớt phản chiếu trên gương mặt anh, tạo nên những đường nét đầy quyết tâm. Huy luôn cảm thấy căng thẳng trước những mối đe dọa từ băng nhóm của Bảo, nhưng sự sáng tạo của anh chính là nguồn động lực để không ngừng tiến lên. Huy tin rằng, chỉ cần một phát minh thành công, họ có thể thay đổi cuộc chơi.
“Cậu nghĩ thiết bị này có giúp gì được không?” Khôi hỏi, ánh mắt chăm chú vào Huy.
“Chắc chắn rồi! Nếu tôi có thể tạo ra một máy phát hiện dấu vết từ những nguyên liệu này, chúng ta có thể theo dõi được bọn chúng,” Huy đáp, nụ cười le lói trên môi.
Nguyên đứng bên cạnh, nhìn Huy với ánh mắt đầy hy vọng. “Nếu vậy, hãy làm nhanh lên. Mình cảm thấy có điều gì không ổn.”
Chỉ vài giờ sau, khi Huy gần như hoàn tất công việc, một tiếng động lớn vang lên bên ngoài. Cửa căn cứ bị đập mạnh, tiếng gầm gừ của một giọng nói quen thuộc vọng vào trong. “Mở cửa! Là tôi, Quốc Huy!”
Tim Huy đập mạnh, anh vội vã đứng dậy, cảm giác bất an tràn ngập. “Cái gì? Huy ở đây sao?”
“Đúng vậy, nhưng không phải Huy mà là Bảo!” Khôi quát lên, “Chúng ta phải chuẩn bị phòng thủ ngay lập tức!”
“Bảo đang ở ngoài, anh ta không bao giờ đến đây một mình!” Nguyên nhấn mạnh, nỗi sợ hãi hiện rõ trên gương mặt cô.
Khôi nhanh chóng di chuyển đến cửa sổ, nhìn ra ngoài. Đúng như dự đoán, băng nhóm của Bảo đứng lố nhố phía xa, ánh mắt họ đầy tính toán. “Chúng ta không thể để họ vào đây,” Khôi nói, giọng nghiêm túc.
“Chúng ta cần một kế hoạch,” Huy đề xuất, “Nếu họ vào, mọi thứ sẽ tồi tệ hơn.”
“Làm thế nào để chúng ta có thể ngăn chặn họ?” Nguyên hỏi, giọng run run.
“Chúng ta cần đánh lạc hướng họ,” Khôi nói. “Huy, em hãy sử dụng thiết bị của mình để tạo ra một âm thanh giả từ phía bên kia căn cứ. Nguyên, em hãy chuẩn bị sẵn sàng để sử dụng sức mạnh của mình.”
“Nhưng… nếu họ phát hiện ra?” Nguyên hỏi, cảm thấy lo lắng.
“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác,” Khôi kiên quyết. “Chỉ cần giữ bình tĩnh và làm theo kế hoạch.”
Huy gật đầu, nhanh chóng chạy đến vị trí. Anh điều chỉnh thiết bị, âm thanh phát ra từ một góc căn cứ. Mọi người đều nín thở, chờ đợi phản ứng của băng nhóm Bảo.
Chỉ trong giây lát, bọn chúng chuyển hướng, lao về phía âm thanh. Khôi và Nguyên tận dụng thời cơ, nhanh chóng thu dọn những thứ cần thiết để rời khỏi căn cứ. Huy vẫn tập trung vào thiết bị, nhưng anh không thể ngờ rằng, giữa lúc căng thẳng này, một bóng đen đã lén lút tiến vào căn cứ.
Khi Khôi và Nguyên chuẩn bị rời đi, Huy bỗng nghe thấy tiếng cười khanh khách. Một bóng dáng quen thuộc xuất hiện từ bóng tối. “Chào mừng các bạn đến với cuộc chơi mới!” Đó là Đỗ Lan Hương, ánh mắt lạnh lùng và nụ cười xảo quyệt.“Cô đến đây làm gì?” Khôi hỏi, giọng nghi ngờ.
“Tôi đến để giải quyết một số chuyện chưa xong,” Hương đáp, tay vung vẩy một con dao lấp lánh.
Nguyên cảm thấy lạnh sống lưng. “Chúng ta không muốn gây sự với cô.”
“Đó không phải là sự lựa chọn của các bạn,” Hương nói, bước từng bước gần hơn. “Tôi biết các bạn đang tìm cách đối phó với Bảo. Và tôi cũng không muốn thấy các bạn thất bại.”
Huy lo lắng quay lại, “Cô đang đùa sao?”
“Tôi không đùa. Tôi có thông tin mà các bạn cần,” Hương nói, nụ cười vẫn không tắt. “Nhưng trước khi nói, các bạn cần phải đưa Quốc Huy ra khỏi nơi này.”
“Quốc Huy?” Khôi lặp lại, cảm giác bất an dâng lên. “Cô nói gì?”
“Bảo đang lên kế hoạch bắt cóc cậu ta,” Hương giải thích. “Chỉ cần một bước đi sai lầm, cậu ấy sẽ không bao giờ trở lại.”
Cả ba người đứng im lặng, mắt nhìn nhau, nỗi lo sợ ập đến. “Chúng ta cần phải hành động ngay,” Khôi nói, quyết tâm trong ánh mắt.
“Nhưng chúng ta sẽ không thể làm điều đó một mình,” Hương thêm vào, “Tôi có thể giúp, nhưng các bạn phải tin tôi.”
“Tin tưởng cô?” Nguyên hỏi, giọng đầy nghi ngờ.
“Đó là lựa chọn duy nhất nếu các bạn muốn cứu Quốc Huy,” Hương đáp, ánh mắt sắc lạnh. “Thời gian không còn nhiều.”
Khôi suy nghĩ, rồi gật đầu. “Được rồi, chúng ta sẽ hợp tác. Nhưng cô phải đảm bảo rằng không có mưu mô nào ở đây.”
“Đừng lo. Hãy theo tôi,” Hương nói, dẫn đường ra khỏi căn cứ.
Khi cả nhóm rời khỏi, bầu không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Huy đã bị bắt cóc và họ không biết điều gì đang chờ đợi phía trước. Cảm giác hồi hộp dâng lên, nhưng Khôi biết rằng họ không còn thời gian để chần chừ.
Mọi thứ sẽ thay đổi trong tích tắc, và cuộc chiến sinh tồn này chỉ mới bắt đầu.