Đang tải dữ liệu
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung chương, điều hướng trước sau và mục lục đang được đồng bộ.
Lửa Sa - Bất Nhượng Trần-Bất Nhượng Trần
Chương 03.
Edit: Leia
Vùng th*n d*** lạnh lẽo bất thường, Bạch Hạc Đình quay đầu nhìn thanh niên đứng bên giường, khiếp sợ trừng to mắt: “Ngươi dám…”
Lạc Tòng Dã không tiếp lời mà hoàn toàn kéo quần y xuống, tùy tay ném qua một bên.
Ở góc độ này Bạch Hạc Đình không thể nhìn rõ mặt hắn nhưng vẫn cảm nhận được một áp lực lạnh lùng và lý trí dựa vào nồng độ pheromone. Y vô thức cong chân, lớn tiếng chất vấn: “Ngươi có biết mình đang làm gì không?”
Lạc Tòng Dã trực tiếp nhấc chân leo lên giường quỳ gối bên người y, thản nhiên đáp: “Phạm tội.”
Hắn chậm rãi dùng tay trái cởi bỏ dây lưng, đồng thờ đọc vanh vách điều luật cho Bạch Hạc Đình nghe: “Dùng thủ đoạn c**ng b*c quan hệ t*nh d*c với một Omega chưa được đánh dấu bắt buộc phải mua phiếu xá tội từ Giáo hội và kết hôn với Omega đó.”
Bạch Hạc Đình ưỡn lưng muốn ngồi dậy nhưng bị hắn dùng tay phải đè mạnh xuống.
“Suýt quên, với ngài thì khác.” Hắn cởi nút khố giải phóng dương cụ đã hoàn toàn c**ng c*ng ra, cọ cọ lên b* m*ng căng tròn của Omega, tiếp tục nói, “Nếu người thường dám c**ng b*c quý tộc sẽ phải chịu mức án tử hình.”
v*t t* l*n hung hãn chen vào khe mông nhỏ hẹp, Bạch Hạc Đình muốn đẩy nó ra nhưng tay trái bị tóm lại ấn lên lưng. “Dụng cụ tra tấn đã đưa rồi.” Lạc Tòng Dã rút ra thêm một con dao găm từ trong ủng đặt ngay trước mặt Bạch Hạc Đình, “Nếu một thanh không đủ, ta đưa thêm một thanh.”
Đột nhiên Bạch Hạc Đình không giãy giụa nữa.
“Bạch Hạc Đình.” Đây là lần đầu tiên trong đời Lạc Tòng Dã dám gọi thẳng cả họ tên đối phương. Hắn cúi người ghé sát vào tuyến thể nhạy cảm sau gáy Omega, dùng đầu gối tách rộng đôi chân dài tr*n tr**, cây g** th*t cứng rắn từ từ xâm nhập vào lỗ hậu sớm ướt đẫm, hạ giọng: “Con chó ngài nuôi đã chết từ lâu rồi.”
Truyền thuyết kể rằng từ khi nhân loại hình thành vốn không phân chia ra Omega và Alpha. Thần linh ban tặng sức mạnh thể chất vượt trội cho Alpha và khả năng sinh sản dồi dào cho Omega, đổi lại, những kẻ mang danh nhân loại thượng đẳng đó sẽ bị d*c v*ng tra tấn suốt cuộc đời, luôn phải cúi đầu khuất phục trước bản năng mà thánh thần ban tặng.
Dù là tướng quân Bạch Hạc Đình từng gieo rắc sợ hãi cho vô số người cũng không ngoại lệ.
Mùi pheromone Tequila nhanh chóng tràn ra khiến Bạch Hạc Đình kìm nén tiếng rên khe khẽ, thân thể cũng mềm oặt rũ xuống giường.
Lạc Tòng Dã vươn lưỡi l**m sạch vết máu mùi linh sam trên răng nanh mình. d*c v*ng chiếm hữu được thỏa mãn khiến Alpha cực kỳ hài lòng, hắn l**m lên vết cắn của mình như muốn an ủi, sau đó l**m qua vành tai ửng hồng của Omega, nhẹ giọng hỏi: “Đau không?”
Đương nhiên Bạch Hạc Đình không trả lời, mà hắn cũng không trông cậy người kia sẽ trả lời. Chờ cho thân thể đối phương bớt run rẩy, hắn mới giữ chặt thắt lưng y bắt đầu chậm rãi đưa đẩy.
Lạc Tòng Dã biết rất rõ mình phải làm gì để làm hài lòng thân thể này.
d**ng v*t thô to chỉ thâm nhập được một đoạn ngắn, đ** kh*c cọ xát vào điểm nhạy cảm. Chẳng mấy chốc mà chất dịch bên trong thành ruột đã tràn ra như thủy triều, bị đè ép sau mỗi cú thúc và liên tục chảy ra khỏi nơi g*** h*p.
v*ch th*t ấm áp siết chặt d**ng v*t hơn nữa, Lạc Tòng Dã kiềm chế đến cực hạn đột ngột lùi ra khỏi thân thể y. Omega mất đi cảm giác an toàn bối rối đưa tay ra sau mò mẫm nhưng không bắt được gì. Y toan quay đầu nhìn chợt nghe thấy một tiếng đập mạnh vào cửa sổ.
Đến khi quay lại Lạc Tòng Dã đã c** s*ch quần và giày, bên trong căn phòng kín nồng nặc mùi rượu đắng. Hắn túm cánh tay Bạch Hạc Đình lật người y lại, nâng cao đôi chân dài thẳng tắp lên.
“Ưm ——” Bạch Hạc Đình ngửa đầu k** r*n một tiếng.
Lạc Tòng Dã kéo hai cẳng chân ra rộng hơn, d**ng v*t cứng rắn đến phát đau thô bạo xâm nhập rồi đưa đẩy theo nhịp điệu điên cuồng. Đôi mắt người bên dưới đã hoàn toàn mất đi tiêu cự, cổ họng phát ra tiếng rên khe khẽ sau mỗi cú thúc. Lạc Tòng Dã giúp y xé toạc chiếc áo vướng víu, lại nâng lưng Bạch Hạc Đình lên, cúi đầu l**m m*t đầu vú, một tay khác chia ra x** n*n bên còn lại.
Mỗi lần g** th*t rút ra chỉ chừa lại q** đ**, sau đó dùng toàn lực nhấn vào, cứ như vậy sau hơn trăm cú đưa đẩy, Bạch Hạc Đình đột nhiên thở gấp gáp kêu vài tiếng, hai chân dùng sức kẹp chặt thắt lưng hắn.
Lạc Tòng Dã chuyển động theo biên độ nhỏ bên trong thân thể y khoảng vài lần, hưởng thụ kh*** c*m khi thành ruột ấm áp siết chặt lại lần nữa gia tốc, vừa nắc vừa bôi t*nh d*ch Omega mới cao trào lên bụng đối phương.
Nhưng hắn nhanh chóng dừng động tác lại.
Trên người Bạch Hạc Đình xuất hiện một vết sẹo hắn chưa từng thấy qua.
Lạc Tòng Dã v**t v* từ đầu đến đuôi vết sẹo dài ước chừng hai mươi centimet vắt ngang bụng dưới như một vết cắt bằng dao.
“Nơi này vì sao bị thương?” Hắn nghi hoặc nói.
Bạch Hạc Đình vẫn chưa thoát khỏi cơn cao trào, mất cả buổi mới tập trung được ánh mắt. Y không đáp, chỉ đẩy bàn tay Lạc Tòng Dã đang đặt trên người mình ra.
Y không nói Lạc Tòng Dã cũng không truy vấn nữa. Hắn vén mái tóc mướt mồ hôi của Bạch Hạc Đình, nhìn vào mắt y hỏi: “Người được chôn trong lễ tang Bạch Gia Thụ tổ chức là ai?”
Bạch Hạc Đình vẫn không trả lời.
Vết thương trên vai trái Lạc Tòng Dã vẫn chưa cầm máu hoàn toàn, máu đã thấm ướt một nửa tay áo. Y đưa tay sờ lớp cơ bụng căng chặt, lần theo từng múi cơ bụng săn chắc hướng lên trên, khàn khàn nói một tiếng: “Cởi ra.”
Yết hầu Lạc Tòng Dã nhấp nhô, hắn túm vạt áo trước nhanh chóng kéo ra, cơ thể Alpha trẻ trung rắn chắc hiện lên tr*n tr** giữa màn đêm mờ ảo.
Bạch Hạc Đình lần lượt sờ vào từng vết sẹo nông sâu cũ kỹ, y nhận ra hầu hết chúng.
Là chính tay y đã khắc lên.
Từ cơ ngực phập phồng mãnh liệt của Lạc Tòng Dã sờ lên vai trái, y ấn tay đè xuống vết thương mới rồi lại tiếp tục sờ lên trên.
Lòng bàn tay dính máu v**t v* gò má anh tuấn.
Sắc mặt Lạc Tòng Dã nghiêm túc gần như lạnh lùng, hắn đè tay y lại. Bạch Hạc Đình đột nhiên dùng tay kia ôm cổ hắn, thừa dịp hắn thất thần xoay người đẩy đối phương xuống giường.