Đang tải dữ liệu
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung chương, điều hướng trước sau và mục lục đang được đồng bộ.
Thế Giới Bị Lãng Quên-Mạn Mạn
Nguyễn Quốc Duy đứng trong bóng tối, ánh mắt lạnh lùng theo dõi từng bước đi của nhóm Khoa từ xa. Hắn đã lên kế hoạch cẩn thận, từng chi tiết đều được tính toán kỹ lưỡng. Viên ngọc mà Khoa đang sở hữu là chìa khóa mở ra cánh cửa quyền lực tối cao mà hắn khao khát. Quốc Duy không chỉ muốn có nó; hắn muốn sử dụng nó để thao túng cả thế giới này, khiến mọi người phải phục tùng dưới chân mình.
“Chúng mày không biết mình đang ở đâu đâu,” Quốc Duy lầm bầm, một nụ cười nham hiểm nở trên môi. Hắn cảm nhận được sức mạnh đang chực chờ bên trong viên ngọc, và hắn sẽ không để ai cản đường mình.
Trong khi đó, Khoa cùng nhóm bạn đã tìm được một nơi ẩn náu tạm thời trong một hang động nhỏ. Không khí bên trong khá ẩm ướt, nhưng ít nhất họ cũng có chỗ tránh khỏi những mối đe dọa bên ngoài. Hoàng ngồi xuống, thở hổn hển sau cuộc chiến vừa qua.
“Chúng ta cần phải nghỉ ngơi một chút,” Hoàng nói, giọng anh trầm xuống. “Nhưng đừng quên, Quốc Duy có thể đang ở đâu đó quanh đây.”
“Chúng ta không thể để hắn có được viên ngọc,” Thúy An nói, đôi mắt cô lo lắng. “Nếu hắn có được nó, mọi thứ sẽ rất tồi tệ.”
“Đúng vậy,” Bình đồng tình. “Hắn không chỉ muốn viên ngọc mà còn muốn quyền lực mà nó mang lại.”
Khoa ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt hướng về viên ngọc lấp lánh đang nằm trên bàn. “Chúng ta cần phải tìm cách bảo vệ nó. Nhưng cũng phải tìm hiểu về Quốc Duy. Hắn là ai? Tại sao lại muốn viên ngọc này đến vậy?”
“Nghe nói hắn xuất thân từ một gia đình quyền quý, nhưng lại bị bỏ rơi từ nhỏ,” Thúy An cất tiếng. “Có thể đó là lý do hắn khao khát quyền lực đến vậy.”
Khoa gật đầu, nhưng trong lòng anh vẫn nặng trĩu. “Chúng ta cần một kế hoạch. Nếu hắn đang theo dõi chúng ta, chúng ta cần phải chủ động.”
Bình đột nhiên đứng dậy, ánh mắt anh như bừng sáng. “Mình có một ý tưởng. Chúng ta có thể tạo ra một ảo giác, khiến hắn nghĩ rằng viên ngọc đã bị mất. Như vậy, hắn sẽ không tập trung vào chúng ta nữa.”
“Nhưng làm sao chúng ta có thể giữ an toàn cho viên ngọc?” Hoàng hỏi, có phần lo lắng.
“Chúng ta có thể giấu nó trong không gian tùy thân,” Khoa đề xuất. “Nó sẽ an toàn hơn khi không nằm trong tầm nhìn.”
“Đúng, nhưng chúng ta cũng cần phải cẩn thận trong từng bước đi,” Thúy An nhấn mạnh. “Nếu hắn phát hiện ra, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn.”
“Để mình xử lý ảo giác,” Bình nói, quyết tâm trong giọng nói. “Chúng ta chỉ cần một khoảng thời gian để thực hiện kế hoạch.”
Mọi người đều gật đầu, và trong không gian yên tĩnh của hang động, họ bắt đầu lên kế hoạch. Khoa cảm nhận được áp lực đang đè nặng lên vai mình. Họ không chỉ đối mặt với một kẻ thù mà còn là một âm mưu lớn hơn mà họ chưa thể nhìn thấy.
Sau một thời gian chuẩn bị, nhóm Khoa quyết định rằng đã đến lúc thực hiện kế hoạch. Bình bắt đầu tập trung, cố gắng tạo ra một ảo giác mạnh mẽ. Ánh sáng từ viên ngọc dường như lóe lên, và trong khoảnh khắc, một hình ảnh giả mạo của viên ngọc xuất hiện, như thể nó đang lấp lánh trong không khí.
“Được rồi, Quốc Duy sẽ không nhận ra đâu,” Bình thở phào, cảm thấy hơi mệt. “Giờ thì chúng ta cần di chuyển.”Họ lần lượt rời khỏi hang động, Khoa giữ viên ngọc trong không gian tùy thân, và Bình vẫn tiếp tục duy trì ảo giác. Mọi thứ diễn ra suôn sẻ cho đến khi một tiếng động bất ngờ vang lên từ phía sau. Một bóng đen lướt qua, nhanh như chớp.
“Cẩn thận!” Hoàng quát, ngay lập tức lao về phía trước.
Quốc Duy xuất hiện, ánh mắt hắn sắc lạnh như dao, nụ cười tàn nhẫn trên môi. “Các ngươi nghĩ rằng có thể lừa được ta sao?”
“Chạy!” Khoa hét lên, nhóm bạn nhanh chóng tách ra, mỗi người đều cố gắng thoát khỏi sự truy đuổi của Quốc Duy. Hắn không chỉ là một kẻ thù bình thường; hắn là một kẻ thao túng có thể đọc được từng động thái của họ.
Khoa cảm thấy nhịp tim đập mạnh, trong lòng dâng trào cảm giác hồi hộp. Họ đã chuẩn bị kỹ lưỡng, nhưng giờ đây, mọi thứ trở nên hỗn loạn. Quốc Duy đang gần kề, và hắn sẽ không từ bỏ cho đến khi có được viên ngọc.
“Chúng ta không thể để hắn có được nó!” Thúy An kêu lên, đôi mắt cô ánh lên sự quyết tâm.
“Phải, chúng ta phải tìm cách thoát khỏi đây!” Hoàng nói, không hề chần chừ.
Khoa nhìn quanh, tìm kiếm lối thoát. “Chúng ta phải hợp sức lại, không được để hắn chia rẽ chúng ta.”
Nhóm Khoa bắt đầu chạy, hướng về phía một lối đi hẹp dẫn vào sâu trong khu rừng. Quốc Duy vẫn bám theo, tiếng cười lạnh lùng của hắn vang vọng trong không gian, như một lời đe dọa.
“Chạy đi đâu cũng vô ích, các ngươi không thể thoát khỏi tay ta!” hắn gào lên, âm thanh như tiếng vang của sự tuyệt vọng.
Khoa không thể để mình bị khuất phục. “Chúng ta phải tạo ra một kế hoạch khác, nhanh lên!”
Trong lúc chạy, Bình cố gắng tập trung, tạo ra những ảo ảnh để đánh lạc hướng Quốc Duy. Nhưng áp lực từ kẻ thù mạnh mẽ khiến anh cảm thấy choáng ngợp. “Mình không thể duy trì lâu được!”
“Không sao, hãy cố gắng!” Khoa động viên, nhưng lòng anh cũng đang dâng trào lo lắng. Quốc Duy đã gần kề, và họ cần một giải pháp ngay lập tức.
Một quyết định táo bạo hiện lên trong đầu Khoa. Họ có thể quay lại, đối đầu với Quốc Duy một lần nữa, nhưng lần này không chỉ là chạy trốn. Họ cần phải lấy lại quyền kiểm soát.
“Bình, tạo ra ảo giác lớn nhất mà em có thể!” Khoa ra lệnh, quyết tâm trong ánh mắt. “Chúng ta sẽ không để hắn chiến thắng!”
Cả nhóm gật đầu, lòng đầy quyết tâm. Họ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đứng lên chống lại kẻ thù đang đe dọa. Cuộc chiến không chỉ là về viên ngọc, mà còn là về sự sống còn của chính họ trong thế giới đầy rẫy âm mưu này. Họ bước vào cuộc đối đầu, không chỉ với Quốc Duy mà còn với số phận đang chờ đón phía trước.