Đang tải dữ liệu
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung chương, điều hướng trước sau và mục lục đang được đồng bộ.
Thế Giới Bị Lãng Quên-Mạn Mạn
Khi ánh sáng từ viên ngọc dần lắng xuống, không gian xung quanh nhóm Khoa trở lại trạng thái bình thường, nhưng bầu không khí vẫn nặng nề. Quốc Duy, bị ánh sáng làm choáng váng, chậm rãi lấy lại bình tĩnh. Hắn cười khẩy, nhưng vẻ tự tin dường như đã bị lung lay.
“Thật không ngờ các ngươi lại mạnh mẽ đến vậy,” hắn nói, nhưng ánh mắt đã chuyển sang sắc lạnh. “Nhưng ta không chỉ có sức mạnh. Ta còn có điều mà các ngươi không thể có.”
“Ngươi đang nói đến điều gì?” Khoa hỏi, trong lòng dâng lên cảm giác hồi hộp.
“Đó là sự kết nối,” Quốc Duy đáp, tay hắn chỉ về phía Bình. “Ngươi không nhận ra sao? Bình, hãy nhìn thật kỹ.”
Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía Bình, người đang đứng lặng im, cảm giác như bị đè nén bởi những lời nói của Quốc Duy. Khuôn mặt hắn tái nhợt, ánh mắt hoang mang. “Cái gì…?”
“Ngươi có biết tại sao ta tìm kiếm ngươi không?” Quốc Duy tiếp tục, giọng điệu đầy mỉa mai. “Bởi vì ngươi chính là anh trai ta, đứa trẻ đã bị lạc. Chúng ta là cùng một dòng máu.”
Một tiếng “không” thoát ra từ miệng Bình, nhưng nó không đủ mạnh để che lấp sự thật. Khoa cảm thấy lòng mình thắt lại. Cái tin sốc này như một cú đấm vào mặt, khiến không khí trong phòng trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết.
“Ngươi nói dối!” Hoàng gầm lên, không thể chấp nhận điều này. “Ngươi chỉ đang cố gắng chia rẽ chúng ta!”
“Ta không cần phải nói dối,” Quốc Duy nhếch mép, ánh mắt lấp lánh sự kiêu ngạo. “Tìm hiểu về gia đình mình là điều mà các ngươi không thể làm được. Bình, ta đã tìm kiếm ngươi suốt bao năm qua. Tại sao ngươi không nhớ?”
Bình lùi lại một bước, mắt hắn đượm buồn. “Ta… ta không biết. Tất cả những gì ta biết là mình luôn lớn lên một mình.”
“Và giờ đây, ngươi có thể quay về với ta,” Quốc Duy nói, giọng điệu đầy cám dỗ. “Hãy đứng về phía ta. Chúng ta có thể thay đổi thế giới này.”
“Ta không bao giờ đứng về phía ngươi!” Bình quát, đôi tay nắm chặt lại. “Ngươi không phải anh trai của ta. Ngươi không có quyền nói như vậy!”
Khoa quay sang nhìn Thúy An và Hoàng, họ đều hiện rõ sự hoang mang và đau đớn. “Chúng ta cần phải bình tĩnh,” anh nói, cố gắng giữ vững tinh thần. “Bình, hãy nhớ lý do chúng ta ở đây. Đừng để hắn thao túng.”
Quốc Duy nhìn nhóm Khoa với ánh mắt lạnh lẽo. “Các ngươi có thể tạm thời chiến thắng, nhưng không thể thoát khỏi thực tế. Bình, hãy nghĩ kỹ về những gì ta đã nói. Ngươi có thể chọn đứng về phía gia đình mình.”
“Gia đình?” Bình cười khẩy. “Ngươi đã làm gì để xứng đáng với từ đó? Ngươi đã bỏ rơi ta!”“Ta chưa bao giờ bỏ rơi ngươi. Chúng ta chỉ đơn giản là chưa tìm thấy nhau,” Quốc Duy đáp, giọng điệu mang theo sự thuyết phục. “Hãy cùng nhau, chúng ta sẽ có được mọi thứ.”
Khoa cảm thấy như trái tim mình đang đập nhanh hơn. “Bình, đừng nghe hắn! Hắn chỉ đang tìm cách lợi dụng ngươi!”
“Đúng vậy, ta không cần hắn,” Bình nói, nhưng ánh mắt hắn vẫn dao động. “Ta không biết phải tin ai.”
“Tin vào chính mình,” Thúy An lên tiếng, ánh mắt mạnh mẽ. “Chúng ta đã cùng nhau vượt qua nhiều thử thách. Ngươi không đơn độc.”
Quốc Duy cười, nhưng nụ cười của hắn không còn kiêu ngạo. “Hãy nhớ lời ta. Ngày nào đó, ngươi sẽ nhận ra rằng ta mới là người duy nhất có thể giúp ngươi.”
“Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra,” Hoàng nói, giọng quyết đoán.
Một cơn gió lạnh bất chợt thổi qua, như một điềm báo cho điều gì sắp đến. Khoa cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Hắn biết rằng họ không thể dừng lại ở đây. Quốc Duy sẽ không từ bỏ dễ dàng, và cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu.
“Chúng ta phải hành động,” Khoa nói, quyết tâm hiện rõ trong ánh mắt. “Nếu hắn thực sự là một phần của ngươi, Bình, hãy giữ vững lòng tin. Chúng ta sẽ không để hắn chia rẽ chúng ta.”
Bình gật đầu, nhưng trong lòng vẫn còn nhiều nghi ngờ. “Vậy tiếp theo chúng ta sẽ làm gì?”
“Chúng ta phải tìm cách làm cho hắn không còn sức mạnh,” Khoa đáp. “Hắn chỉ có thể thao túng khi chúng ta hoang mang. Chúng ta cần phải kiên định.”
Quốc Duy nhìn họ với ánh mắt đầy thách thức. “Các ngươi có thể cố gắng, nhưng ta vẫn sẽ là kẻ chiến thắng cuối cùng.”
“Chúng ta sẽ xem,” Khoa nói, lòng tràn đầy quyết tâm.
Nhóm Khoa dần hướng về phía Quốc Duy, không còn sợ hãi. Họ là một đội, và họ sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Nhưng một câu hỏi lớn vẫn lơ lửng trong không khí: họ sẽ phải đối mặt với điều gì tiếp theo? Quốc Duy không chỉ đơn thuần là một kẻ thù, mà còn là một phần của quá khứ mà Bình cần phải đối diện.
Và khi ánh sáng bắt đầu mờ dần, họ biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.