Đang tải dữ liệu
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung chương, điều hướng trước sau và mục lục đang được đồng bộ.
Thế Giới Bị Lãng Quên-Mạn Mạn
Nguyễn Minh Khoa đứng giữa đống đổ nát của một khu công nghiệp bỏ hoang, nơi ánh nắng yếu ớt len lỏi qua những tấm kính vỡ. Anh không ngờ rằng nhiệm vụ lần này lại đưa anh đến đây, giữa những bóng ma của một quá khứ đã lùi xa. Khoa thở dài, gạt đi những suy nghĩ lộn xộn trong đầu. Anh luôn mang theo một chiếc kính râm, không chỉ để che nắng mà còn để giấu đi đôi mắt đang chực trào dâng cảm xúc.
“Cẩn thận, Khoa!” Tiếng nói của Trần Thúy An vang lên từ phía sau, kéo anh về với thực tại. Cô nhỏ nhắn nhưng luôn có sức mạnh tiềm ẩn. “Có thể có bẫy ở quanh đây.”
Khoa mỉm cười, đôi mắt sáng lên. “Yên tâm, An. Mình không phải lần đầu vào nơi nguy hiểm này.” Anh quay lại, nhìn cô một cách thích thú. “Thế giới này có gì mà mình chưa khám phá?”
Thúy An lắc đầu, không thể không cảm thấy lo lắng. “Cái gì cũng có lần đầu. Nhưng lần này hình như có gì đó khác biệt. Cảm giác rất kỳ lạ.”
“Thúy An, em luôn cảm thấy kỳ lạ,” Lê Huy Hoàng, người bạn cao lớn và mạnh mẽ của họ, chen vào, giọng đầy trêu chọc. “Em có phải là một thầy bói không?”
Cô nhướng mày, không chịu thua. “Ít ra em còn biết dự đoán những điều không hay. Còn anh thì sao? Chỉ biết đấm thôi?”
“Đúng rồi, chỉ đấm thôi,” Hoàng đáp, vẻ tự hào. “Nhưng nếu có ai dám động vào nhóm này, họ sẽ không có cơ hội.”
Ngô Thanh Bình, người bạn thích nghi nhanh với mọi tình huống, ngồi xổm bên một đống sắt vụn. “Cái gì đó lấp lánh!” Anh kêu lên, đôi mắt bừng sáng. “Xem này!”
Khoa bước lại gần, nhìn theo hướng chỉ tay của Bình. Giữa đống đổ nát, một viên ngọc lấp lánh ánh sáng màu xanh lam. Anh cúi xuống, lòng đầy tò mò. “Đẹp quá!”
“Cẩn thận đấy!” Thúy An nhắc nhở, nhưng Khoa đã không chờ thêm. Anh đưa tay chạm vào viên ngọc.
Ngay lập tức, một luồng sáng mạnh mẽ bùng lên, khiến cả nhóm phải che mắt. Khi ánh sáng tắt dần, họ nhận ra mình đã không còn đứng trong khu công nghiệp nữa. Thay vào đó, họ đang ở giữa một không gian rộng lớn, nơi mà thời gian và không gian như bị rạn nứt.
“Đây là đâu?” Hoàng hỏi, cảm giác như bị cuốn vào một cơn lốc.“Không gian Chủ Thần,” Khoa thì thào, cảm giác ngột ngạt dâng lên trong lòng. “Chúng ta đã bị kéo vào một thế giới khác.”
Thúy An nhìn xung quanh, nhận ra rằng có những cánh cổng khổng lồ dẫn đến những không gian khác nhau. “Chúng ta phải tìm cách trở về,” cô nói, nhưng trong giọng nói có chút lo lắng.
“Đừng lo, chúng ta sẽ tìm ra cách,” Bình trấn an, nhưng trong lòng anh cũng không khỏi hồi hộp. “Chắc chắn có lý do để chúng ta ở đây.”
Khoa nhìn vào viên ngọc trong tay, nó vẫn phát ra ánh sáng lấp lánh, như đang mời gọi họ khám phá. “Có thể viên ngọc này là chìa khóa. Chúng ta phải thử.”
Vừa nói, Khoa cảm nhận được một sức mạnh từ viên ngọc, như thể nó đang kết nối với tâm trí anh. Hình ảnh những thế giới khác nhau hiện lên, từ những cuộc chiến siêu anh hùng đến những bộ lạc cổ xưa. Anh chớp mắt, cố gắng nắm bắt những hình ảnh nhanh chóng vụt qua.
“Cậu thấy gì?” Thúy An hỏi, ánh mắt đầy lo lắng.
“Rất nhiều thế giới,” Khoa trả lời, vẫn còn ngập tràn cảm xúc. “Chúng ta sẽ phải đối mặt với những thử thách khác nhau.”
“Vậy thì hãy chuẩn bị,” Hoàng nói, vẻ kiên quyết. “Chúng ta không thể để những thử thách này đánh bại mình.”
Bình gật đầu, đôi mắt sáng lên với sự háo hức. “Mình đã sẵn sàng! Để xem thử thách nào đang chờ đợi chúng ta.”
Khoa hít một hơi thật sâu, cảm giác hồi hộp dâng trào. “Đi nào, hãy khám phá những bí mật của không gian này.”
Và khi họ bắt đầu tiến về phía cánh cổng đầu tiên, một cảm giác kỳ diệu và hồi hộp tràn ngập trong lòng họ. Mỗi bước đi như mở ra một chương mới của cuộc hành trình, nơi mà mọi thứ có thể xảy ra, và những bí mật chờ đón họ ở phía trước.