Đang tải dữ liệu
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung chương, điều hướng trước sau và mục lục đang được đồng bộ.
Lạc Trôi Trong Ký Ức-Mạn Mạn
Minh Tuấn đứng trước gương, cố gắng thu gọn những suy nghĩ rối bời trong đầu. Hôm nay, anh sẽ phải đối mặt với Minh Khoa lần đầu tiên kể từ khi trở về. Huy Hoàng đã nói đúng: không thể trốn tránh mãi. Cần phải tìm cách đối phó, không chỉ vì bản thân mà còn vì những người xung quanh.
“Nghe này, mày sẽ ổn thôi,” Huy Hoàng nói, khi hai người cùng bước ra khỏi ký túc xá. “Chúng ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng. Đừng để thằng đó làm mày sợ.”
Minh Tuấn gật đầu, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy nặng nề. Hình ảnh của Minh Khoa, với vẻ tự phụ và ánh mắt lạnh lùng, luôn hiện diện trong tâm trí anh. “Mày nghĩ hắn sẽ làm gì tiếp theo?”
“Có thể hắn sẽ tìm cách lôi kéo mày vào những trò chơi tâm lý,” Huy Hoàng đáp. “Nhưng mày đừng để hắn ta khiến mình hoảng sợ.”
Khi cả hai bước vào lớp học, không khí trở nên căng thẳng. Minh Khoa đã có mặt, ngồi ở góc phòng, ánh mắt quan sát từng động thái của Minh Tuấn. Một nụ cười nhếch mép trên môi hắn khiến Minh Tuấn cảm thấy như một cơn gió lạnh lẽo lướt qua.
“Chào mừng trở lại, nhạc sĩ. Có vẻ như hôm nay mày rất tự tin,” Minh Khoa lên tiếng, giọng điệu châm biếm.
“Cảm ơn, nhưng tao không cần lời khen từ mày,” Minh Tuấn đáp, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Thật đáng tiếc,” Khoa nói, ánh mắt sắc lạnh. “Mày không biết rằng ký ức có thể là một vũ khí lợi hại? Mày không thể trốn khỏi nó mãi đâu.”
Minh Tuấn cảm thấy như có một mũi tên đâm vào trái tim. Ký ức đau thương từ kiếp trước lại ùa về, khiến anh không thể tránh khỏi những cảm xúc tiêu cực. Huy Hoàng đứng bên cạnh, nắm chặt tay, như thể muốn truyền sức mạnh cho Minh Tuấn.
“Nghe này, Khoa,” Minh Tuấn nói, cố gắng lấy lại tinh thần. “Tao không sợ mày. Mày không có quyền kiểm soát cuộc đời tao nữa.”
“Đó là điều mà mày nghĩ,” Minh Khoa mỉm cười, nhưng ánh mắt hắn không hề có chút vui vẻ. “Mày sẽ sớm hiểu ra thôi.”
Giờ học bắt đầu, nhưng tâm trí Minh Tuấn không thể tập trung. Những lời nói của Khoa cứ lởn vởn trong đầu, như những ám ảnh không thể xua tan. Anh nhớ lại những ký ức đau thương mà Khoa đã lạm dụng, những cơn ác mộng mà anh không thể thoát ra.
Sau khi lớp học kết thúc, Minh Tuấn và Huy Hoàng bước ra ngoài. “Mày ổn không?” Hoàng hỏi, lo lắng hiện rõ trên mặt.
“Chắc chắn,” Minh Tuấn cố gắng tỏ ra bình thản, nhưng không thể giấu được sự bất an trong lòng. “Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về khả năng của tao.”“Đúng vậy. Mày cần phải biết cách kiểm soát nó,” Huy Hoàng đáp. “Có thể nó sẽ là lợi thế cho mày trong cuộc chiến này.”
“Nhưng mày biết đấy, điều đó không dễ dàng,” Minh Tuấn thở dài. “Tao sợ sẽ lạc lối trong những ký ức đó.”
“Chúng ta sẽ làm cùng nhau. Mày không đơn độc,” Hoàng nói, sự quyết tâm trong giọng nói của anh khiến Minh Tuấn cảm thấy vững lòng hơn.
Khi cả hai đi dạo quanh khuôn viên trường, Minh Tuấn bắt đầu cảm thấy mình đang dần lấy lại sức mạnh. Huy Hoàng luôn bên cạnh, là điểm tựa vững chắc cho anh. Nhưng trong lòng, những ký ức đau thương vẫn như một cơn sóng ngầm, sẵn sàng trỗi dậy bất cứ lúc nào.
Đến chiều, khi trời đã bắt đầu xế bóng, Minh Khoa lại xuất hiện. Hắn tiến lại gần, ánh mắt thách thức. “Mày đã chuẩn bị cho cuộc chiến chưa?”
“Không cần phải chuẩn bị gì cả,” Minh Tuấn đáp, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. “Tao sẽ không để mày thao túng mình nữa.”
“Thật thú vị,” Khoa nói, nụ cười vẫn không rời khỏi môi. “Nhưng mày có biết rằng những ký ức của mày có thể là thứ mà mày không thể kiểm soát được không?”
Một cơn lạnh sống lưng chạy qua Minh Tuấn. Những ký ức đó không chỉ là quá khứ, mà còn là những nỗi đau mà anh không muốn tái hiện. “Mày không có quyền kiểm soát cuộc đời tao,” anh khẳng định, dù trong lòng vẫn đầy lo lắng.
“Xem ra mày vẫn chưa hiểu,” Khoa nói, rồi quay lưng bước đi, để lại một bầu không khí nặng nề.
“Cái thằng đó…,” Minh Tuấn lẩm bẩm, cảm giác như một cơn sóng dữ đang cuồn cuộn phía trước. “Mày sẽ không dễ dàng thắng đâu.”
“Chúng ta cần một kế hoạch,” Huy Hoàng nói, ánh mắt đầy quyết tâm. “Mày cần phải tìm hiểu về khả năng của mình, và tao sẽ giúp.”
“Chúng ta sẽ không để hắn chiếm ưu thế,” Minh Tuấn khẳng định, cảm thấy sự ấm áp từ tình bạn của Hoàng.
Cuộc chiến chưa kết thúc, nhưng Minh Tuấn biết rằng mình không đơn độc. Anh có Huy Hoàng bên cạnh, và cùng nhau, họ sẽ tìm ra cách để đối mặt với những ký ức và những cơn ác mộng mà Minh Khoa đang dàn dựng.
Khi ánh chiều tà buông xuống, những suy nghĩ vẫn chưa dứt, nhưng trong lòng Minh Tuấn đã có một niềm tin mới. Anh sẽ không để mình lạc trôi trong ký ức, mà sẽ nắm bắt tương lai bằng chính đôi tay của mình.