Đang tải dữ liệu
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung chương, điều hướng trước sau và mục lục đang được đồng bộ.
Lạc Trôi Trong Ký Ức-Mạn Mạn
Minh Tuấn và Huy Hoàng quyết định dành một ngày để thư giãn, tạm gác lại những lo lắng về Minh Khoa. Họ chọn một quán cà phê nhỏ trong khu phố cũ, nơi có những chiếc ghế gỗ mộc mạc và những tách cà phê thơm lừng. Không khí ở đây khiến họ quên đi những căng thẳng đang bủa vây.
“Cà phê hay trà?” Huy Hoàng hỏi, mỉm cười.
“Cà phê, chắc chắn rồi,” Minh Tuấn đáp, ánh mắt lướt qua những tấm ảnh cũ treo trên tường. Mỗi bức ảnh như một câu chuyện, làm anh cảm thấy gần gũi hơn với những ký ức đẹp đẽ.
Huy Hoàng gọi đồ uống cho cả hai, rồi ngồi xuống đối diện Minh Tuấn. “Mày biết không, đôi khi tao cảm thấy như mình đang sống trong một bộ phim hài. Từ khi mày sống lại, mọi thứ đều trở nên điên rồ,” anh nói, khuôn mặt sáng bừng.
“Điên rồ như thế nào?” Minh Tuấn nhướng mày, tò mò.
“Như lần tao định làm một video quảng cáo cho dự án thiết kế của mình, nhưng lại quên tắt máy quay. Kết quả là cả lớp xem video tao đang nhảy múa như một con khỉ,” Huy Hoàng cười lớn, tưởng tượng lại khoảnh khắc đó.
“Thật không? Tao không biết mày có tài nghệ đó,” Minh Tuấn trêu chọc, nụ cười cũng nở trên môi.
“Chỉ là một tài năng không mong muốn thôi,” Huy Hoàng lắc đầu. “Nhưng dù sao, tao cũng có thể làm trò cười cho mọi người.”
“Thế thì có gì mà phải buồn chứ?” Minh Tuấn nói, lòng ấm áp hơn với những kỷ niệm vui vẻ. “Mày đã khiến tao thấy cuộc sống không còn quá nặng nề nữa.”
Huy Hoàng nhìn thẳng vào mắt Minh Tuấn, một sự chân thành trong ánh mắt ấy. “Mày cần phải biết rằng, bất kể chuyện gì xảy ra, tao sẽ luôn ở đây bên cạnh mày.”
“Cảm ơn mày,” Minh Tuấn đáp, cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn. “Mày là người bạn tốt nhất mà tao từng có.”
Họ tiếp tục trò chuyện về những kỷ niệm thời sinh viên, những giấc mơ và cả những nỗi lo lắng về tương lai. Thời gian như trôi nhanh hơn khi họ cùng nhau cười đùa, và những tiếng cười vang lên xóa tan đi không khí nặng nề mà Minh Khoa mang lại.
Một lúc sau, khi những tách cà phê đã cạn, Huy Hoàng bất ngờ hỏi: “Mày có nhớ lần chúng ta quyết định đi cắm trại không? Kỷ niệm đó vẫn luôn khiến tao cười.”
“Làm sao mà quên được,” Minh Tuấn nhớ lại. “Hôm đó mưa to, lều bị ướt và chúng ta phải ngủ ngoài trời. Nhưng bọn mình vẫn cười và hát suốt đêm.”
“Đúng vậy! Thậm chí còn có cả con sóc dám vào lều ăn đồ ăn vặt của tao,” Huy Hoàng phì cười. “Tao đã la lên như một đứa trẻ.”
“Và tao đã tưởng đó là một con quái vật,” Minh Tuấn thêm vào, cả hai lại cười to. “Nhưng đó là khoảnh khắc tuyệt vời, không thể nào quên.”
“Chúng ta nên có thêm nhiều kỷ niệm như vậy,” Huy Hoàng nói, ánh mắt sáng rực. “Một cuộc phiêu lưu mới, không chỉ là những ngày bình yên này.”
Minh Tuấn gật đầu, lòng tràn đầy hy vọng. “Thật tốt nếu có thể thoát khỏi mọi thứ, tìm một nơi nào đó yên bình.”
“Chúng ta có thể đi du lịch, thăm những nơi mà cả hai đều muốn đến,” Huy Hoàng đề xuất.“Chắc chắn rồi! Nhưng hãy chắc chắn rằng không có sóc nào tham gia vào kế hoạch của chúng ta,” Minh Tuấn cười, trong lòng thoải mái hơn.
Khi cả hai chuẩn bị rời quán, một tiếng chuông quen thuộc vang lên. Minh Khoa bước vào, ánh mắt hắn sắc lạnh, như một cơn gió lạnh lẽo xộc vào không gian ấm áp của quán. Minh Tuấn bỗng cảm thấy lòng chùng xuống, nhưng Huy Hoàng đứng chắn trước mặt anh.
“Mày không thể làm gì ở đây,” Huy Hoàng tuyên bố, giọng nói kiên quyết.
“Chỉ muốn nói chuyện với Minh Tuấn,” Minh Khoa đáp, không mảy may để ý đến sự ngăn cản của Huy Hoàng. “Có thể không?”
Minh Tuấn cảm thấy bối rối, nhưng đồng thời cũng có chút tò mò. “Tôi… tôi có thể nghe.”
“Đi ra ngoài,” Minh Khoa nói, đôi mắt nhìn thẳng vào Minh Tuấn, không cho phép từ chối.
Huy Hoàng bám chặt lấy tay Minh Tuấn, nhưng anh đã gật đầu. “Tôi sẽ quay lại ngay.”
Ra ngoài, không khí trở nên căng thẳng. Minh Khoa đứng dựa vào tường, vẻ điềm tĩnh nhưng đầy uy lực. “Mày thực sự nghĩ rằng có thể thay đổi mọi thứ sao?” hắn hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự đe dọa.
“Tôi không biết,” Minh Tuấn đáp, “nhưng tôi muốn thử.”
“Thử? Mày không hiểu đâu. Ký ức sẽ luôn ám ảnh mày,” Minh Khoa nói, ánh mắt như muốn thấu hiểu tâm hồn Minh Tuấn.
“Tôi không thể để nó điều khiển cuộc đời mình nữa,” Minh Tuấn thẳng thắn.
“Vậy thì mày hãy chuẩn bị cho những bất ngờ,” Minh Khoa cười khẩy, nhưng có điều gì đó trong nụ cười ấy khiến Minh Tuấn cảm thấy bất an.
“Bất ngờ gì?” Minh Tuấn hỏi, cảm giác như một cơn bão đang kéo đến.
“Chỉ là… mày sẽ không thể thoát khỏi những gì đã xảy ra,” Minh Khoa đáp, rồi quay lưng đi.
Minh Tuấn đứng đó, lòng nặng trĩu. Huy Hoàng chạy ra, lo lắng. “Mày ổn chứ?”
“Không… không biết,” Minh Tuấn thở dài, cảm giác như một cơn sóng đen đang cuốn lấy anh. “Hắn đang lên kế hoạch gì đó.”
Huy Hoàng nắm chặt tay Minh Tuấn, ánh mắt kiên định. “Dù có chuyện gì xảy ra, tao sẽ không để mày một mình.”
“Cảm ơn mày,” Minh Tuấn nói, nhưng trong lòng anh vẫn rối bời. Những gì Minh Khoa nói như một lời cảnh báo, và anh không thể không cảm thấy sợ hãi về những gì đang chờ đợi phía trước.