Đang tải dữ liệu
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung chương, điều hướng trước sau và mục lục đang được đồng bộ.
Ký Ức Tuổi Thanh Xuân-Mạn Mạn
Mặt trời vừa lặn, những tia sáng cuối cùng của ngày dần biến mất, để lại một không gian yên tĩnh và trầm lắng. Nhóm bạn cùng nhau ngồi quanh bàn học, tài liệu và sách vở bày la liệt. Áp lực từ cuộc thi sắp đến khiến không khí trở nên nặng nề.
“Chúng ta cần phải phân chia công việc rõ ràng hơn,” Hằng nói, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.
“Đúng vậy, nhưng mà Huy lại không làm theo kế hoạch,” Minh Anh chen vào, đôi mắt lấp lánh ánh lo lắng. “Huy cứ mãi tập trung vào những môn thể thao mà quên mất nhiệm vụ của mình.”
Huy ngẩng lên, ánh mắt có phần ngạc nhiên. “Tôi đã hoàn thành phần của mình rồi. Thời gian thì có hạn, không thể chỉ ngồi một chỗ mà học mãi được.”
“Nhưng nếu không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng, chúng ta sẽ không thể thắng trong cuộc thi,” Kiệt thận trọng nói, cố gắng hòa giải. “Chúng ta cần có sự nhất quán trong kế hoạch.”
“Có thể mọi người đã quên rằng tôi cũng đang cố gắng học tập,” Huy đáp, giọng điệu có chút lạnh lùng. “Tôi không thể làm mọi thứ một mình.”
“Chúng ta là một đội mà!” Hằng lên tiếng, cố gắng tìm kiếm sự đồng thuận. “Nếu không cùng nhau, chúng ta sẽ không đi đến đâu.”
“Đúng là một đội, nhưng có vẻ như có người không xem trọng công việc của nhóm,” Đạt từ phía ngoài cửa sổ cất tiếng, với nụ cười đầy tự mãn. “Thật buồn cười khi thấy các bạn tranh cãi về điều này.”
Ánh mắt Huy trở nên sắc lạnh. “Cậu không có quyền can thiệp vào chuyện của chúng tôi.”
“À, nhưng tôi chỉ đang chỉ ra sự thật. Có vẻ như nhóm của các bạn đang trên bờ vực tan rã,” Đạt nhếch môi, ý cười đầy khiêu khích.
“Cậu có ý gì?” Minh Anh hỏi, giọng run rẩy.
“Không có gì, chỉ là tôi thấy các bạn nên chuẩn bị cho một thất bại lớn,” Đạt trả lời, rồi bỏ đi, để lại không khí ngột ngạt.
“Đừng để ý đến hắn,” Hằng khẽ nói, nhưng lòng cô không khỏi nặng trĩu. “Chúng ta phải tập trung vào việc của mình.”
“Nhưng thật sự, áp lực này khiến mọi người căng thẳng quá,” Kiệt thừa nhận, ánh mắt nhìn chăm chú vào sách vở. “Có thể chúng ta cần một cách tiếp cận khác.”
“Nhưng cách nào?” Huy hỏi, sự mệt mỏi hiện rõ trên gương mặt.
“Có lẽ chúng ta nên dành một chút thời gian để thư giãn, tìm lại động lực,” Minh Anh gợi ý, hy vọng làm dịu bầu không khí. “Để không phải chỉ học một cách mệt mỏi.”
“Cũng được, nhưng phải đảm bảo không ảnh hưởng đến lịch trình,” Hằng đồng ý.“Vậy thì tối nay chúng ta có thể đi dạo quanh nông trại, hít thở không khí trong lành,” Kiệt đề xuất.
“Đồng ý! Đi dạo sẽ giúp chúng ta thư giãn hơn,” Huy thêm vào, ánh mắt dần sáng lên.
Sau khi quyết định, nhóm bạn cùng nhau thu dọn sách vở, cảm giác như một tảng đá nặng nề đã được gỡ bỏ. Họ đi ra ngoài, không khí đêm mát mẻ khiến mọi lo âu tạm lắng xuống.
Từng bước chân trên con đường nhỏ, tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng cười nói của nhóm bạn. Hằng cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn, nhưng trong sâu thẳm, cô vẫn lo lắng về những căng thẳng không chỉ đến từ áp lực thi cử mà còn từ những mâu thuẫn âm thầm giữa các thành viên.
“Có khi nào mọi người cảm thấy như mình đang đấu tranh với nhau không?” Hằng hỏi, nhìn vào ánh mắt của từng người.
“Tôi cảm thấy như chúng ta đang ở trong một cuộc chiến không hồi kết,” Huy thẳng thắn, không ngại bộc lộ cảm xúc của mình.
“Đúng vậy, nhưng chúng ta phải tìm cách gắn kết lại,” Kiệt nói. “Nếu không, sẽ không có ai thắng cả.”
“Thắng hay thua không phải là điều quan trọng nhất,” Minh Anh nhẹ nhàng nói, “Điều quan trọng là chúng ta đã ở bên nhau trong những khoảnh khắc này.”
“Hãy nhớ rằng, dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta vẫn là bạn bè,” Hằng khẳng định, nắm chặt tay mọi người. “Và điều đó mới là sức mạnh của chúng ta.”
Khi họ dừng lại bên một gốc cây cổ thụ, Hằng cảm nhận được sự ấm áp từ những cái nắm tay đó. Nhưng ngay khi tiếng cười vang lên, một bóng đen vụt qua, khiến họ giật mình.
“Cái gì vừa nãy vậy?” Kiệt hỏi, ánh mắt hoang mang.
“Có lẽ chỉ là một con vật thôi,” Huy trấn an, nhưng trong lòng anh không khỏi lo lắng.
“Chúng ta nên về thôi,” Minh Anh đề nghị, giọng có phần lo lắng.
“Không, đừng để điều đó làm chúng ta sợ hãi,” Hằng quyết định. “Chúng ta không thể để bất cứ điều gì ngăn cản mình.”
Họ tiếp tục đi, nhưng sự lo lắng vẫn lởn vởn trong không khí. Cảm giác như có điều gì sắp xảy ra, điều gì đó lớn hơn những cuộc thi và mâu thuẫn bên trong nhóm.
“Nhìn kìa!” Huy đột ngột chỉ tay về phía một bóng đen lớn hơn, đứng chờ ở xa. “Có ai đó đang theo dõi chúng ta.”
Nhóm bạn nhìn nhau, sự hồi hộp tràn ngập. Liệu họ có thực sự đang bị theo dõi? Hay đây chỉ là ảo giác do áp lực quá lớn? Cảm giác bất an bắt đầu lan tỏa, nhưng họ biết rằng cuộc chiến không chỉ diễn ra giữa họ và đối thủ trong cuộc thi, mà còn là cuộc chiến với chính những nỗi sợ hãi trong lòng.