Đang tải dữ liệu
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung chương, điều hướng trước sau và mục lục đang được đồng bộ.
Hương Vị Của Nỗi Nhớ-Mạn Mạn
Phúc đứng giữa bếp, lòng anh vẫn còn nặng trĩu sau cuộc đối đầu với Sơn. Tiếng chảo xèo xèo cùng hương thơm từ các món ăn đang chế biến không đủ để xua đi cảm giác lo lắng trong lòng. Anh nhìn qua Khôi, thấy đôi mắt xanh lá của anh như đang phát ra ánh sáng. Khôi vẫn đứng đó, một biểu tượng của sức mạnh và sự tự tin, nhưng Phúc biết rằng cả hai họ đều đang phải đối mặt với những cơn sóng ngầm.
“Em có chắc là mình không cần nghỉ ngơi một chút không?” Khôi hỏi, đôi môi anh khẽ nhếch lên, nhưng Phúc cảm nhận được sự lo lắng trong ánh mắt của anh.
“Chúng ta không thể lùi bước,” Phúc đáp, cố gắng giữ giọng nói bình tĩnh. “Sơn sẽ không từ bỏ dễ dàng. Hắn ta sẽ tìm mọi cách để phá hoại chúng ta.”
Khôi gật đầu, sự kiên quyết trong anh không hề suy giảm. “Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt. Không có gì có thể chia rẽ chúng ta.”
Lời hứa của Khôi như một liều thuốc an thần, nhưng Phúc vẫn không thể gạt bỏ nỗi lo âu trong lòng. Hắn ta có thể làm gì tiếp theo? Mọi thứ dường như đang trở nên mờ mịt hơn bao giờ hết.
Giang bước vào bếp, mang theo một nụ cười tươi tắn. “Này, các anh, bữa tiệc sắp bắt đầu rồi! Chúng ta không thể để Sơn làm hỏng không khí này!” Cô đặt tay lên vai Phúc, như muốn truyền cho anh một chút sức mạnh.
“Đúng vậy,” Đức Minh nói thêm, tiếng cười của anh như một giai điệu vui vẻ trong không gian căng thẳng này. “Hãy để những món ăn và sự hiện diện của chúng ta làm nổi bật bữa tiệc.”
Phúc cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười của anh không trọn vẹn. “Mong rằng không có gì xảy ra trong bữa tiệc.”
“Chúng ta sẽ không để bất kỳ điều gì làm hỏng niềm vui hôm nay,” Giang khẳng định, ánh mắt cô đầy quyết tâm.
Khi bữa tiệc bắt đầu, không khí trở nên sôi động. Những tiếng cười, tiếng chúc tụng cùng với hương thơm của các món ăn lan tỏa khắp không gian. Phúc cố gắng hòa mình vào niềm vui, nhưng lòng anh vẫn còn dấy lên sự lo lắng. Đặc biệt là khi anh nhìn thấy Sơn ở một góc phòng, ánh mắt hắn sắc lạnh, như một con sói đang rình rập.
“Phúc!” Giọng nói của Khôi vang lên bên tai, kéo anh khỏi dòng suy nghĩ. “Em có thấy Sơn không?”
“Có,” Phúc trả lời, ánh mắt không rời khỏi gã. “Hắn ta đang quan sát chúng ta.”
Khôi nắm chặt tay Phúc. “Chúng ta sẽ không để hắn ta làm gì cả. Hãy cùng nhau giữ vững tinh thần.”
Phúc gật đầu, nhưng trong lòng vẫn không thể yên tâm. Anh biết rằng Sơn sẽ không từ bỏ dễ dàng. Hắn ta là một kẻ mưu mô, và Phúc cảm thấy mình như đang đứng giữa một cuộc chiến ngầm, nơi mà mọi thứ đều có thể xảy ra.
Bữa tiệc tiếp tục diễn ra, nhưng Phúc không thể không cảm thấy sự căng thẳng trong không khí. Mọi người xung quanh đang vui vẻ, nhưng anh lại cảm thấy như mình đang sống trong một ván cờ, nơi mà từng nước đi đều có thể quyết định số phận của họ.
“Món này rất ngon!” Một giọng nói vang lên, kéo Phúc quay lại. Đó là Ngọc, cô bạn thân của Giang, đang thưởng thức món ăn mà Phúc vừa hoàn thành. “Cậu thật tài năng!”“Cảm ơn,” Phúc mỉm cười, nhưng sự vui vẻ không thể lấp đầy khoảng trống trong lòng anh. “Cậu thấy bữa tiệc thế nào?”
“Thật tuyệt! Nhưng... cậu có cảm thấy căng thẳng không?” Ngọc nhìn anh, đôi mắt cô như đang tìm kiếm điều gì đó sâu xa hơn.
Phúc gật đầu. “Có một vài điều không đúng.”
Ngọc khẽ thở dài. “Cậu không cần phải lo lắng quá. Mọi người đều ở đây để ủng hộ cậu.”
“Hy vọng là vậy.” Phúc nhìn quanh, thấy ánh mắt Sơn vẫn đeo bám họ. “Nhưng tôi không thể không nghĩ về hắn ta.”
“Đừng để hắn ta làm hỏng niềm vui. Hãy nghĩ về những món ăn và tình bạn xung quanh cậu,” Ngọc khuyên.
Phúc mỉm cười, cảm nhận được một chút ấm áp từ những lời của cô. Nhưng rồi, ngay lúc đó, một tiếng động lớn vang lên, khiến tất cả mọi người đều chú ý.
Sơn đứng dậy, ánh mắt hắn như lửa. “Các người thật ngu ngốc khi nghĩ rằng có thể tổ chức bữa tiệc này mà không có tôi. Tôi sẽ không để các người yên đâu.”
Phúc cảm thấy tim mình đập nhanh. Hắn ta đã bắt đầu. Khôi đứng dậy, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng tôi không cần sự cho phép của cậu.”
“Đúng vậy!” Giang bước lên, không chịu thua. “Chúng tôi sẽ không để cậu phá hoại bữa tiệc này.”
Sự căng thẳng trong không khí tăng cao, như thể một cơn bão sắp ập đến. Mọi người đều nín thở, chờ đợi phản ứng tiếp theo từ Sơn.
“Hãy cẩn thận, những gì các người đang xây dựng sẽ dễ dàng bị phá hủy,” Sơn nói, giọng điệu đầy mỉa mai. “Tôi sẽ không từ bỏ.”
Phúc cảm thấy một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Hắn ta không chỉ muốn phá hỏng bữa tiệc, mà còn muốn phá hoại tất cả những gì họ đã xây dựng. Anh nắm chặt tay Khôi, cảm nhận được sức mạnh từ anh.
“Chúng ta sẽ không để cậu làm hỏng điều gì cả,” Khôi đáp, giọng nói vững vàng. “Chúng tôi sẽ cùng nhau đứng vững.”
Phúc nhìn vào mắt Khôi, lòng tràn đầy hy vọng. Dù cho Sơn có thể là một mối đe dọa lớn, nhưng anh biết rằng tình yêu và sự đoàn kết sẽ giúp họ vượt qua. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm nhận được sự kết nối mạnh mẽ giữa họ.
Nhưng phía trước vẫn còn nhiều điều bất ngờ. Cuộc chiến ngầm này mới chỉ bắt đầu, và họ cần phải chuẩn bị cho những gì sắp đến. Phúc không thể không tự hỏi: liệu tình yêu và tình bạn có đủ sức mạnh để chống lại những âm mưu của Sơn?