Đang tải dữ liệu
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung chương, điều hướng trước sau và mục lục đang được đồng bộ.
Hương Vị Của Nỗi Nhớ-Mạn Mạn
Phúc bước vào nhà hàng, không khí quen thuộc lập tức bao trùm lấy anh. Mùi thơm của các món ăn hòa quyện với tiếng cười nói của nhân viên. Nhưng hôm nay, một cảm giác nặng nề đè nén tâm trí anh. Nhìn thấy Khôi và Ân đang trò chuyện sôi nổi, anh cảm thấy như có một tảng đá đè nặng trong lồng ngực.
“Chào, Phúc!” Khôi gọi, ánh mắt rạng rỡ. “Ân vừa mới chia sẻ một số ý tưởng mới cho thực đơn.”
Phúc gật đầu, nhưng không thể che giấu được sự khó chịu. “Tốt, nhưng… mình nghĩ có một số điều cần phải bàn thêm về Ân.”
Khôi nhíu mày. “Cậu vẫn không tin tưởng Ân sao? Anh ấy chỉ đang cố gắng giúp đỡ.”
“Cậu không thấy anh ta đang cố gắng chiếm lấy vị trí của mình sao?” Phúc thốt lên, giọng có phần gay gắt hơn mong đợi.
Ân, nghe thấy, lập tức quay lại với nụ cười giả tạo. “Ôi, Phúc, tôi chỉ muốn góp sức cho dự án này. Không có ý định gì khác đâu.”
Phúc không muốn tranh cãi thêm. Anh biết mình cần phải giữ bình tĩnh để không làm Khôi lo lắng. “Mình chỉ muốn bảo vệ cậu,” anh nói nhẹ nhàng hơn, nhưng vẫn không thể giấu đi sự lo lắng.
“Chúng ta có thể làm việc cùng nhau mà không cần phải có những nghi ngờ như thế,” Khôi nói, ánh mắt của anh có chút khó hiểu. “Phúc, bạn bè không phải là kẻ thù.”
“Nhưng… nếu Ân có ý đồ gì khác thì sao?” Phúc thắc mắc, cảm thấy như đang đứng giữa một ngã ba đường. “Mình không muốn cậu bị tổn thương.”
Khôi trầm ngâm. “Được rồi, mình sẽ để ý. Nhưng hãy nhớ rằng anh ấy là một phần của cuộc sống mình.”
Phúc chỉ biết im lặng, lòng đầy băn khoăn. Anh không muốn làm Khôi đau, nhưng cũng không thể ngồi yên khi thấy những dấu hiệu lén lút từ Ân. Khi bữa ăn trôi qua, từng giây phút đều trở nên nặng nề. Phúc đã quyết định sẽ tìm hiểu thêm về quá khứ của Khôi, có thể sẽ giúp anh hiểu rõ hơn về những gì đang diễn ra.
Sau giờ làm, Phúc tìm đến một quán cà phê gần nhà, nơi anh có thể suy ngẫm một mình. Những mảnh ghép trong đầu anh bắt đầu xếp lại. Mọi thứ không đơn giản như vẻ bề ngoài. Khôi đến từ một gia đình danh giá, nhưng anh biết rất ít về những điều đã xảy ra trong quá khứ của Khôi. Liệu có phải những bí mật đó đã định hình con người mà anh yêu thương hôm nay?
Khi Phúc đang chìm đắm trong suy nghĩ, một giọng nói quen thuộc vang lên. “Phúc, cậu ổn chứ?” Giang, bạn thân của anh, ngồi xuống bên cạnh.
“Mình không biết nữa, Giang,” Phúc thở dài. “Mọi chuyện với Khôi và Ân đang trở nên khó khăn hơn.”
Giang nhìn anh, vẻ đồng cảm trong ánh mắt. “Cậu đã thử nói chuyện với Khôi về điều đó chưa? Có thể anh ấy cũng không biết rõ về Ân.”
“Cảm giác như Khôi luôn bảo vệ Ân, và mình không thể làm gì khác ngoài việc lo lắng,” Phúc đáp, cảm giác bất lực trào dâng.
“Có thể cậu nên tìm hiểu thêm về gia đình Khôi. Những gì đã xảy ra trong quá khứ có thể ảnh hưởng đến hiện tại của anh ấy,” Giang đề xuất.Phúc gật đầu, trong lòng dâng lên một quyết tâm mới. Anh cần tìm hiểu sâu hơn về Khôi, không chỉ để bảo vệ mối quan hệ mà còn để hiểu rõ hơn về người mình yêu. “Cảm ơn, Giang. Mình sẽ thử.”
Trở về nhà, Phúc tìm kiếm thông tin về gia đình Khôi. Những gì anh khám phá ra thật sự đáng sợ. Khôi không chỉ là một ma cà rồng bình thường. Gia đình anh có một lịch sử đen tối, với những mưu mô và đấu đá nội bộ. Đã có những cuộc chiến tranh giành quyền lực, và Khôi là người thừa kế của tất cả những điều đó.
“Phúc?” Khôi đột ngột xuất hiện, vẻ mặt ngạc nhiên khi thấy Phúc ngồi trước máy tính. “Cậu đang làm gì vậy?”
Phúc cảm thấy như mình bị bắt quả tang. “Mình… chỉ đang tìm hiểu một số thông tin,” anh nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Về gia đình của cậu.”
Khôi nhìn anh, ánh mắt đầy nghi vấn. “Tại sao lại cần phải làm vậy?”
“Mình chỉ muốn hiểu rõ hơn về cậu,” Phúc thẳng thắn. “Những bí mật đen tối có thể ảnh hưởng đến mối quan hệ của chúng ta.”
Khôi im lặng, tâm trạng có vẻ nặng nề. “Có những điều mà mình không thể chia sẻ,” anh nói, giọng trầm xuống. “Và cũng có những thứ mình không muốn cậu biết.”
“Nhưng nếu không biết, làm sao mình có thể giúp cậu?” Phúc đáp, cảm giác bất an trào dâng. “Chúng ta cần phải đối mặt với quá khứ.”
Khôi cúi đầu, ánh mắt không còn rạng rỡ như trước. “Đôi khi, quá khứ không thể thay đổi, Phúc. Nhưng mình không muốn nó làm rạn nứt mối quan hệ này.”
“Tình yêu không thể sống trong bóng tối,” Phúc nói, giọng kiên quyết. “Chúng ta cần phải cùng nhau vượt qua mọi thứ.”
“Vậy… cậu thật sự muốn biết?” Khôi hỏi, ánh mắt có phần lo lắng.
“Có, mình muốn,” Phúc khẳng định.
Khôi hít sâu, như thể đã chuẩn bị cho một cuộc chiến. “Được rồi, nhưng hãy cẩn thận với những gì cậu sẽ nghe. Nó có thể làm cậu thay đổi cách nhìn về mình.”
Phúc cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Những bí mật đang chực chờ bộc lộ, và anh không biết mình có đủ sức mạnh để đối mặt với chúng hay không. Nhưng một điều chắc chắn, nếu muốn bảo vệ tình yêu của mình, anh phải chuẩn bị cho những gì tồi tệ nhất có thể xảy ra.
“Hãy kể cho mình nghe,” Phúc nói, trong lòng đầy hồi hộp.
Khôi nhìn anh một lúc lâu, rồi gật đầu. “Bắt đầu từ đâu đây?”
Âm thanh của quá khứ như đang vang vọng trong lòng Phúc, và anh biết rằng những gì sắp được tiết lộ sẽ thay đổi mọi thứ.