Đang tải dữ liệu
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung chương, điều hướng trước sau và mục lục đang được đồng bộ.
Hồng Trần Nhất Sa Điêu - Xuân Phong Dao-Xuân Phong Dao
"Đứa trẻ này đúng là rất giống cha của nó hồi nhỏ." Trong mắt của Lý lão gia tử thoáng qua một chút hoài niệm.
Lý Tương Phù khi còn nhỏ là kiểu thông minh đứng đầu, người khác còn đang chơi bùn thì cậu đã ầm ĩ đòi xem kính thiên văn, lên lớp một viết một bài văn —— "Sinh tồn hay là tử vong", trực tiếp khiến giáo viên hoảng hốt gọi phụ huynh đến trường một chuyến.
Khi đó Lý lão gia tử gần như cho rằng nhà bọn họ sắp xuất hiện một thiên tài thực thụ, đáng tiếc về sau tài trí của Lý Tương Phù lại không phát huy trên con đường học hành, ngược lại dùng để trốn học mạo hiểm.
Đề tài lại chuyển một cái: "Chỉ cần nó không chịu thua kém thêm một chút..."
Lý Hoài Trần nhíu mày, cuối cùng vẫn nói một câu: "Chuyện đã qua thì cứ để nó qua sớm đi."
Vừa nghĩ tới những chuyện vô liêm sỉ trước kia, Lý lão gia tử tức đến mức môi cũng run lên: "Nói thì nhẹ nhàng, nó..."
"Cha." Giọng Lý Hoài Trần có chút trầm, một chữ cắt ngang lời phía sau của ông.
Ngực của Lý lão gia tử kịch liệt phập phồng mấy cái, sau khi bình phục lại nói: "Con để ý thêm chút. Tần Tấn so với lúc ta trẻ tuổi còn tàn nhẫn hơn, cực kỳ tà tính, nếu thật sự tính món nợ của em trai hắn lên đầu thằng nhóc hỗn láo kia, phiền phức về sau sẽ không ít."
Lý Hoài Trần: "Cha yên tâm, con sẽ xử lý ổn thỏa."
Lúc này Lý Tương Phù ôm cổ cầm đi vào, chào hỏi: "Chào buổi sáng."
Lý lão gia tử nhàn nhạt gật đầu, ánh mắt quét tới Lý Sa Sa, mày nhíu lại: "Đây là quần áo con dẫn nó đi mua à?"
Lý Tương Phù gật đầu.
"Giữa mùa hè mặc áo sơ mi quần dài cái gì, đừng có ủ hỏng đứa trẻ." Lý lão gia tử quen độc đoán: "Đi mua lại một bộ đi."
Cuộc sống nữ tôn trong trạng thái cực đoan vặn vẹo, khiến Lý Tương Phù hình thành chứng c**ng b*c, thỉnh thoảng thấy người khác mặc áo ngắn tay, thậm chí còn muốn nối thêm tay áo vào, khoảng thời gian này cậu đã cố gắng điều chỉnh trạng thái, nhưng vẫn không thoát được cảm giác nghẹt thở.
Thất bại thay đồ buổi sáng nay triệt để khiến cậu hiểu có vài thay đổi chỉ có thể tiến hành theo trình tự.
Đè nén xuống mấy phần bất đắc dĩ và tự chán ghét bản thân, Lý Tương Phù tìm một cái cớ: "Đám cưới mặc chính trang sẽ thích hợp hơn."
"Nó là đi kết hôn sao?" Lý lão gia tử một câu phản bác không chừa đường sống.
"Thật ra con có một cái tật, nhìn thấy cái gì là trống, con liền muốn tiện tay bù vào."
Lý lão gia tử lạnh lùng nói: "Người làm vậy lần trước là Tinh Vệ."
"..."
Giao tiếp thất bại, buổi chiều Lý Tương Phù lại dẫn Lý Sa Sa tới cửa hàng quần áo hôm qua.
Hai cha con giả đều sợ phiền phức, hoàn toàn không có ý định đặt may, Lý Sa Sa chọn mấy bộ quần áo không quá sặc sỡ để mặc thử.
Nhân viên bán hàng đứng bên cạnh nói lời ca ngợi, cũng không hoàn toàn là xã giao, cặp cha con này là người đẹp nhất cô từng gặp, chỉ là có chỗ nào đó kỳ quái khó diễn tả được thành lời.
Lý Tương Phù ra vẻ kiên nhẫn giúp đứa trẻ chỉnh lại quần áo, ánh mắt lại thỉnh thoảng liếc sang khu vực bên kia, nơi đó toàn rặt một màu áo ngắn tay nam và quần lửng.
Lý Sa Sa: "Cha muốn qua thử sao?"
Nhớ lại trải nghiệm thay áo ngắn tay buổi sáng, Lý Tương Phù cảm thấy như bị bóp chặt yết hầu, lắc đầu: "Không hứng thú."
Lý Sa Sa chỉ vào hai bộ trong đó, biểu thị đã chọn xong.
Lúc này nhân viên bán hàng cuối cùng cũng nhận ra rốt cuộc là kỳ quái ở đâu, cô từng thấy vợ chồng ngoài mặt hòa hợp nhưng lòng mỗi người một ngả, cha con ngoài mặt hòa hợp nhưng lòng mỗi người một ngả thì vẫn là lần đầu tiên.
Độ tuổi này của trẻ con dùng giọng trẻ con nói chuyện hẳn là đáng yêu nhất, mỗi lần nó gọi cha, giữa chữ và dòng hoàn toàn không có dao động cảm xúc, có chút giống robot mặt đơ trong phim điện ảnh.
Bất quá nhìn Lý Tương Phù dứt khoát quẹt thẻ, thiện cảm của nhân viên bán hàng lại tăng vọt lên, chỉ tiêu doanh số hôm nay coi như hoàn thành rồi.
Khó khăn lắm mới ra ngoài một chuyến, Lý Tương Phù mang theo hệ thống đi dạo một lúc trong trung tâm thương mại.
Lý Sa Sa ngẩng khuôn mặt nhỏ lên: "Con thật sự phải đi tham gia tiệc đính hôn ư?"
Lý Tương Phù gật đầu.
Lý Sa Sa: "Sau này sẽ không bị người ta cười chê?"
Lý Tương Phù đột nhiên dừng bước nhìn nó, bắt đầu cân nhắc phương diện khác, có một đứa trẻ có thể sẽ rất hiệu quả trong việc tránh né bị thúc kết hôn trong tương lai, hiện tại cậu đối với yêu đương không có chút ngóng trông nào.
"Vậy thì biến thành ruột thịt."
Đối với hệ thống mà nói, cũng chỉ là chuyện thay đổi một chuỗi dữ liệu trình tự trong cơ thể.
Lý Sa Sa: "Huyết mạch lẫn lộn?"
"Nhà chúng ta không có chuyện kế thừa ngai vàng, dù thật sự là con nuôi, sau khi nhập hộ khẩu cũng có quyền thừa kế," Lý Tương Phù thở dài: "Phần của cha sau này cho con là được."
Lý Sa Sa: "Nhưng con còn sáu mươi năm thọ mệnh, cha nếu sống trăm tuổi, là phải đưa tang cho con."
"..."
Hai bên đang chuẩn bị lấy sinh và tử làm chủ đề triển khai một trận tranh luận, Lý Tương Phù liếc mắt thấy một chỗ có thể nghỉ ngơi, đi qua bên đó ngồi xuống.
Phát hiện người xung quanh đều cúi đầu lướt điện thoại, cậu thử dung nhập vào hoàn cảnh như vậy, lại không tìm được niềm vui.
Lý Sa Sa theo cậu cùng cúi đầu nhìn, chỉ thiếu điều đem hai chữ nhàm chán treo trên miệng.
Lướt liên tục một lúc, lông mày Lý Tương Phù nhướng lên, video ngắn hiện tại thịnh hành một đoạn cắt ghép phối hợp thêm văn án, mấy cái mở đầu đều là như thế này: Tần Tấn từng nói qua vân vân.
Nhạc nền vừa vang lên, lập tức tạo ra cảm giác kích động cổ vũ.
Lý Sa Sa: "Người này là ai, nói nhảm nhí nhiều như vậy?"
Lý Tương Phù buồn cười: "Ước chừng chính người trong cuộc cũng không biết mình từng nói những thứ này."
Nói xong nụ cười nhạt đi không ít, trong đầu hiện lên cảnh lúc ra khỏi Lạc Hà Các, giọng điệu của Lưu Vũ lúc nhắc tới nhà họ Tần có mấy phần không tự nhiên.
Chẳng lẽ mình từng trêu chọc đối phương?
Nghĩ lại, hai bên thật sự không thể tồn tại điểm giao nhau.
Bên ngoài trung tâm thương mại người bắt taxi không ít, phải chịu thêm gần mười lăm phút đồng hồ thời tiết oi nóng, sau khi lên xe một lớn một nhỏ đồng loạt thở phào một hơi.
Lý Sa Sa: "Cha, con muốn cha mua xe."
Loại trừ những ứng cử viên không có khả năng chi trả, Lý Tương Phù mím môi nói: "Qua một thời gian nữa đợi bên anh hai của cha bận xong..."
Chưa nói hết câu đã lắc đầu: "Anh hai còn khó nói chuyện hơn."
Khác với sự cổ hủ nghiêm cẩn của Lý Hoài Trần, anh hai của cậu là Lý An Khanh có tính tình cực kỳ lạnh nhạt, nói thẳng ra thì, bạn đứng trước mặt anh ta, anh ta nhìn bạn với nhìn hạt bụi bên cạnh cảm giác là giống nhau.
Còn về người chị duy nhất... Nghĩ tới cái tính nóng nảy đó, tư thế ngồi của Lý Tương Phù bất giác ngay ngắn hơn một chút.
Tài xế nghe cuộc đối thoại truyền tới, liếc qua gương chiếu hậu một cái, phát hiện người đàn ông ở hàng ghế sau ngay cả độ cong của mấy sợi tóc vụn nơi thái dương cũng đẹp một cách quái dị, không nhịn được buột miệng nói: "Anh mà đi làm người mẫu, chắc chắn bị các công ty lớn tranh nhau mời."
Lý Sa Sa rất đồng ý, nghiêng mặt đề nghị: "Xuất hiện nhiều hơn có lợi cho sức khỏe tâm lý."
Tài xế bị lời của đứa trẻ chọc cười, nghĩ thầm còn nhỏ như vậy đã biết dùng thành ngữ, chỉ là cách dùng từ có hơi kỳ quái.
Là trung tâm câu chuyện, Lý Tương Phù day ấn huyệt thái dương, phát hiện không thể làm dịu cơn đau đầu, đầu tựa vào cửa kính xe, bắt đầu nhắm mắt nghỉ ngơi.
Mãi cho tới khi xuống xe, cậu vẫn ở trong trạng thái mơ mơ màng màng.
Trong nhà không có ai, dì Trương nói Lý lão gia tử hẹn người đi câu cá, Lý Tương Phù trực tiếp về phòng nằm lên giường nghỉ ngơi, thỉnh thoảng khẽ hừ nhẹ một tiếng.
Lý Sa Sa nhìn ra cậu không thoải mái: "Có cần đi bệnh viện không?"
Lý Tương Phù lắc đầu.
Năm đó bị thương để lại di chứng, thỉnh thoảng lại đau đầu. Nói ra thì trạng thái của cậu cũng rất kỳ lạ, không phải mất ký ức theo từng đoạn ngắn, mà giống như một chi tiết nào đó trong một đoạn ký ức bị rút ra. Ví dụ như cậu nhớ những trải nghiệm khi còn là bạn với Lạc An, nhưng lại không nhớ trong cùng khoảng thời gian đó mình rốt cuộc đã đi những đâu mạo hiểm.
Vì những cơn đau đầu mang tính gián đoạn, Lý Tương Phù luôn tránh né việc suy nghĩ tới những chuyện xa xưa hơn. Nhưng từ sau khi về nước, giống như mở ra một chiếc hộp Pandora nào đó, thỉnh thoảng lại mơ những giấc mơ kỳ lạ, tỉnh dậy liền không tự chủ chìm vào hồi ức.
Lý Sa Sa đề nghị: "Thêu thùa nấu ăn chơi cờ, những việc có thể dùng để chuyển dời sự chú ý rất nhiều."
Lý Tương Phù qua loa "ừ" một tiếng, ý là đợi cậu nghỉ ngơi hai ngày rồi có thể đưa vào kế hoạch.
Trước cuối tuần, bầu không khí trong nhà coi như hòa thuận, khiến dì Trương vốn lo lắng sẽ náo loạn gà bay chó sủa cũng thở phào nhẹ nhõm. Điều này có liên quan tới việc Lý Hoài Trần và Lý lão gia tử không thường xuyên ở nhà, lão gia tử tuy đã nghỉ hưu, nhưng gần đây bận rộn tìm người bàn bạc chuyện nhập học của đứa trẻ.
Bản thân Lý Sa Sa đối với tất cả những chuyện này vẫn chưa hay biết.
Thời gian thoáng chốc đã tới thứ bảy, là một ngày hiếm có thời tiết đẹp, cái nóng ngày hôm đó dường như cũng đang nhường đường cho hôn lễ.
Tiệc cưới được tổ chức tại khách sạn Lệ Thế nổi tiếng toàn thành phố, bãi đỗ xe gần như kín chỗ, Lý lão gia tử bảo tài xế lái xe vòng một vòng trước, tới giờ lại quay lại đón bọn họ.
Bên ngoài khách sạn dựng hai cột đá chạm hoa văn uy nghi, sau khi tô màu, đôi mắt rồng sáng quắc có thần, cửa ra vào có người chuyên trách dẫn đường, không cần lo đến vấn đề đi nhầm.
Bên trong được bài trí theo kiểu hôn lễ Trung Hoa truyền thống, cổ kính trang nhã, ngay cả đèn chiếu sáng thông thường cũng được thay bằng những chiếc đèn lồng nhỏ tinh xảo.
Lý Tương Phù không nhịn được liếc nhìn thêm mấy lần, nơi này khiến cậu sinh ra cảm giác quen thuộc thoáng qua, tựa như thông qua những món đồ nhỏ bé này lại nhìn thấy những năm tháng xuyên qua trong quá khứ.
Lý Sa Sa kéo nhẹ ống tay áo cậu, Lý Tương Phù hoàn hồn lại, theo bước chân của người phục vụ tiếp tục đi về phía trước.
"Con vừa mới về nước, người ôm đủ loại tâm tư đều có," Lúc vào thang máy Lý lão gia tử dặn dò: "Lát nữa có người tới bắt chuyện thì ứng phó vài câu là được, không cần nói nhiều."
Lý Tương Phù gật đầu, cảm thấy lời căn dặn này hơi thừa rồi, dường như còn che giấu mục đích khác.
Bọn họ tới không tính là quá sớm, vừa tới cửa sảnh tiệc đã có người tới chào hỏi Lý lão gia tử, khách sáo vài câu lại có người khác tới, đoạn đường vốn không xa, mà đã mất mấy phút cũng chưa đi tới.
Sự xuất hiện của Lý Tương Phù không nghi ngờ gì đã trở thành một tiêu điểm, không ít bàn đều đang thì thầm to nhỏ.
"Suýt nữa thì không nhận ra được, mấy năm không gặp người cũng đẹp lên quá nhiều."
Một người phụ nữ nói xong còn không nhịn được chụp trộm một tấm ảnh, chuẩn bị quay về chia sẻ cho hội chị em.
"Cổ phiếu tiềm năng đó, tiếc là hồi đi học không đào ra!"
"Đứa bên cạnh chính là đứa trẻ cậu ta nhận nuôi trong truyền thuyết sao?"
Hai chữ nhận nuôi bị nhấn âm hơi nặng, hiển nhiên cho rằng bên trong có điều mờ ám khó nói.
Những tiếng bàn tán vụn vặt không truyền tới bên này, Lý Tương Phù liếc thấy bên hông quần áo của Lý Sa Sa dính chút bụi vôi trắng.
Cúi đầu giúp nó phủi nhẹ vạt áo, một lọn tóc rủ xuống trước trán, cậu chỉ tùy ý quấn lại dây buộc tóc một chút, những ngón tay linh hoạt thon dài liền khiến xung quanh vang lên mấy tiếng hít thở gấp khẽ khàng.
Chỉ cần là người tay khống, ánh mắt trong chốc lát cũng đừng hòng dời khỏi đây.
Phần lớn sự chú ý đều đặt lên dung mạo của Lý Tương Phù, còn có một bộ phận nhỏ tập trung vào Lý Sa Sa, Lạc An chính là một trong số đó.
Ngồi cùng bàn với hắn đều là người quen biết, mấy phút trước còn đang bàn luận chuyện cười của Lý Tương Phù, mỉa mai đứa trẻ kia không được thừa nhận thân phận, ai ngờ cái tát vào mặt lại tới nhanh như vậy.
Lạc An đứng dậy, chiếc ghế bị đẩy ra phát ra tiếng chói tai: "Tôi đi nhà vệ sinh một chút."
Mọi người nhìn nhau, không ai nói gì.
Đi tới cửa, Lạc An gọi điện cho quản lý bộ phận, vừa bắt máy đã hạ giọng quát: "Anh không phải nói chuyện đã làm xong rồi sao?"
Quản lý bị mắng tới mơ hồ.
Lạc An: "Hôm nay ăn tiệc, lão gia tử không những dẫn theo Lý Tương Phù, còn dẫn theo cả cháu trai."
Nửa câu sau gần như là nghiến răng nói ra.
Quản lý há miệng, rất lâu mới nặn ra được một câu: "Chuyện này sao có thể, người làm việc đó..."
Lạc An cắt ngang: "Dự án đã bàn xong với cái tên ngu đó tạm thời đừng ký, anh tìm mấy người chuyên nghiệp làm chút thủ đoạn trong hợp đồng đi."
Vốn định mắng quản lý một trận máu chó đầy đầu, phía trước cửa thang máy mở ra, Tần Tấn cùng vệ sĩ đi sau hắn một trước một sau bước ra.
Lạc An vội nuốt cơn giận xuống, nhanh chóng cúp máy, giả vờ như không có chuyện gì tiếp tục đi về phía nhà vệ sinh.
Hắn và Tần Tấn không có qua lại công việc chính thức cũng chưa từng gặp mặt, không tới mức phải chào hỏi. Không biết có phải là ảo giác của Lạc An hay không, khoảnh khắc lướt qua nhau, luôn có cảm giác như bị một con rắn độc khóa chặt.
Tần Tấn vừa tới, những người đang nói chuyện với Lý lão gia tử dần dần ít đi, mọi người cố gắng không đắc tội bên nào, bắt đầu ngồi trở về chỗ của mình.
Ánh đèn dần dần tối xuống, phía trước màn chiếu đang phát những bức ảnh quá khứ của đôi tân nhân cùng đoạn video được cắt dựng công phu.
Phục vụ lên món rất nhanh, Lý Tương Phù gắp cho Lý Sa Sa một miếng thịt kho, Lý Sa Sa cắn một miếng bên mép, lau khóe miệng rồi đánh giá: "Thiếu độ dai, vị mặn quá, nguyên liệu cũng rất bình thường."
Nó nói nghiêm túc như vậy, chọc cho mấy người cùng bàn bật cười, ngay cả Lý lão gia tử vốn nghiêm khắc cũng không nhịn được hơi cong khóe môi.
Lý Sa Sa thì bắt đầu sâu sắc hoài niệm tay nghề nấu ăn của Lý Tương Phù, thầm nghĩ nên làm thế nào để thuyết phục đối phương xuống bếp.
Không biết mình đang bị nhớ tới, sự chú ý của Lý Tương Phù không đặt lên món ăn, ánh mắt liếc sang một bàn khác.
Mấy hàng phía trước cơ bản đều là những người có quyền có thế, bọn họ ngồi không quá xa Tần Tấn. Trước đây chỉ nghe danh, đây là lần đầu tiên hắn gặp người thật.
Đèn lồng lấp lóe ánh sáng, muốn nhìn rõ một gương mặt cũng không khó. So với người bình thường, màu mắt của Tần Tấn quá nhạt, trên người không có khí thế hào sảng chỉ tay ra lệnh thường thấy ở các đại lão, trái lại, bao quanh là tầng tầng âm u không tan, tựa như ánh sáng cũng đang tránh né hắn.
Khí trường quá mức u ám khiến người ta thường xuyên bỏ qua bản thân hắn vốn có một dung mạo rất đẹp.
Tần Tấn đột nhiên nghiêng đầu sang một bên, môi mấp máy, vệ sĩ đi cùng hắn liền hướng về phía này đi tới.
Mấy bàn gần đó biểu cảm khác nhau, ánh mắt không tự chủ đều chuyển động theo.
Vệ sĩ muốn tới trước mặt Lý Tương Phù, Lý lão gia tử đưa tay chặn lại, đầu ngón tay thô ráp không một tiếng động xoa nhẹ lên thành ly: "Có chuyện gì?"
Bất ngờ ngoài dự liệu, vệ sĩ chỉ đưa tới một tấm danh thiếp: "Ông chủ nhà tôi nhờ chuyển giúp."
Khi nói chuyện ánh mắt hướng về phía Lý Tương Phù, chuyển cho ai thì không cần nói cũng rõ.
Theo trực giác thì tấm danh thiếp này vẫn là không nên nhận, Lý Tương Phù liếc nhìn Lý Sa Sa.
Lý Sa Sa lạnh mặt giả làm đứa trẻ hư, làm ầm lên đòi ăn cá.
Lý Tương Phù giúp nó gỡ xương cá, làm đủ dáng vẻ của một người cha tốt.
Hai tay dính dầu mỡ tự nhiên không tiện nhận danh thiếp, Lý lão gia tử lại bất động không nhúc nhích, vệ sĩ nhìn bọn họ một cái thật sâu, đặt danh thiếp lên bàn rồi rời đi.
Gần như là ăn phải "bế môn canh", nghĩ tới tính tình âm dương bất định của ông chủ, khi quay về bước chân của vệ sĩ vô thức chậm lại nửa nhịp.
"Cậu ta không nhận."
"Tôi thấy rồi." Tần Tấn khẽ mỉm cười, khiến người ta khó đoán được tâm tư: "Nhận mới là kỳ lạ."
Một chút độ cong nơi khóe môi cũng không xua tan được u ám, các bàn khác nói cười rôm rả, chỉ riêng bàn này vì sự tồn tại của hắn mà bầu không khí trước sau vẫn không thể thân thiện nổi.
Cô dâu bước vào nội sảnh, màu đèn đổi một lượt, hai bên bàn dài thổi tới từng cánh hoa kéo dài, cô dâu chân thực diễn giải thế nào gọi là người còn kiều diễm hơn hoa, gương mặt phủ phấn cũng không che được một tia ửng đỏ.
Hiện trường mời ban nhạc, mỗi khúc nhạc đều chan chứa chân tình ý thiết.
Lý Tương Phù dùng khăn ướt lau sạch từng ngón tay, đoán rằng lúc này mọi người đều đang nhìn cô dâu, vừa rồi mới hơi nghiêng đầu nhìn sang bên kia.
Cái ngẩng mắt này, bất ngờ liền đụng vào một đôi đồng tử màu nhạt, trong lòng Lý Tương Phù khẽ động, cảm giác như giẫm vào bẫy của thợ săn.
Sau đó ánh mắt rơi lên tấm danh thiếp cô độc nằm cạnh đĩa, nheo nheo mắt.
Từ khi Tần Tấn đưa danh thiếp, khách khứa xung quanh đã âm thầm quan sát phản ứng bên này.
Lý Sa Sa gắp một miếng thịt cá bỏ vào miệng, nuốt xuống rồi dùng giọng rất khẽ nói: "Cha, người đó vừa rồi dùng khóe mắt nhìn cha thêm ba lần, nhìn tư thế ngồi cứng đờ, ngón tay liên tục gõ mặt bàn, cho thấy nội tâm không hề bình tĩnh như bề ngoài... Chậc, lại là một kẻ ngốc thầm yêu cha."
Trước kia ở quốc gia nữ tôn Lý Tương Phù từng gặp quá nhiều người cầu yêu, sau khi biểu hiện ra lối hành xử hoang dã, thậm chí không thiếu nam nhân lấy lòng. Hệ thống thường có thể ngay từ đầu bắt được những kẻ âm thầm nhìn trộm cậu, sớm đã quen rồi.
Đúng lúc người dẫn chương trình trên sân khấu nói xong, không khí lập tức náo nhiệt hơn nhiều, cô dâu đi thay đồ, chú rể men theo từng bàn kính rượu.
Xung quanh không thiếu người qua lại, Tần Tấn cũng theo đó đứng dậy, khi nhìn rõ hướng hắn đi, không ít người nín thở, dự cảm một màn kịch lớn sắp sửa diễn ra.
Cùng lúc đó, nếp nhăn giữa mày Lý lão gia tử khép lại, ánh mắt đâm thẳng về phía Tần Tấn.
Dường như không nhận được lời cảnh cáo này, Tần Tấn đi tới gần, nhìn Lý Tương Phù, tốc độ nói chậm hơn bình thường một chút: "Xem ra tấm danh thiếp này rất phỏng tay."
Một bên Lý Sa Sa nghiêng mặt, ném ánh nhìn dò hỏi về phía Lý Tương Phù, người sau nhún vai, biểu thị không mấy hứng thú.
Nhìn ra cậu giữ thái độ tiêu cực đối với tình cảm, Lý Sa Sa nhảy xuống ghế, hai tay cầm danh thiếp đứng trước mặt Tần Tấn, vẻ mặt đầy tiếc nuối thay cho đối phương: "Không hẹn, xin lỗi, chú ơi chúng tôi không hẹn."
...
Tác giả có lời muốn nói:
Lý Tương Phù: Yêu đương chỉ làm ảnh hưởng tới tốc độ đánh đàn của tôi.
Lý Sa Sa: Không có khả năng đâu, buông tay đi.
Tần Tấn: ...