Đang tải dữ liệu
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung chương, điều hướng trước sau và mục lục đang được đồng bộ.
Hành Trình Xuyên Thế-Mạn Mạn
Huy đứng sững, cảm giác như cả thế giới xung quanh đổ sập khi nhìn thấy Vân Phương. Nụ cười đầy thách thức của cô ta khiến anh nhớ lại những lần gặp gỡ trước, mỗi lần đều để lại trong lòng anh những dấu ấn không thể xóa nhòa. “Tại sao ngươi lại ở đây?” Huy hỏi, giọng anh không giấu được sự căm ghét.
“Ta luôn ở đây, chỉ là các ngươi không biết mà thôi,” Vân Phương đáp, ánh mắt lấp lánh vẻ kiêu ngạo. “Đây là nơi ta thao túng mọi thứ. Và giờ, các ngươi sẽ không có đường lui.”
Linh Đan đứng bên cạnh, ánh mắt cô đầy lo lắng. “Chúng ta phải thoát ra khỏi đây, Huy. Không thể để cô ta ngăn cản chúng ta!”
“Ngươi nghĩ mình có thể rời đi mà không trả giá sao?” Vân Phương lắc đầu, giọng cô ta như những mũi kim đâm vào lòng Huy. “Ta sẽ không để bất kỳ ai thoát khỏi tay mình.”
Huy cảm thấy một làn sóng tức giận dâng lên trong lồng ngực. “Chúng ta không sợ ngươi! Đừng tưởng rằng ngươi có thể thao túng chúng ta!”
“Thật ngây thơ,” Vân Phương nói, rồi đưa tay lên, ánh sáng từ bàn tay cô ta bắt đầu lóe lên. Những ảo ảnh u ám xung quanh bắt đầu cuộn tròn, tạo thành những hình thù kỳ quái, như những bóng ma đang chực chờ nuốt chửng họ.
“Linh Đan, chuẩn bị!” Huy quát, anh biết rằng chỉ còn một cách duy nhất để thoát khỏi tình thế này.
Linh Đan nhanh chóng tập trung năng lượng, ánh sáng từ tay cô tỏa ra mạnh mẽ, tạo thành một bức màn bảo vệ giữa họ và những ảo ảnh đang lao tới. “Em sẽ cố gắng giữ chúng lại!” cô thét lên.
Huy không chần chừ, anh lao về phía Vân Phương, quyết tâm không để cô ta chiếm ưu thế. “Ngươi không thể thắng được chúng ta!”
Vân Phương cười khẩy, “Ngươi có biết sức mạnh của ta đến từ đâu không? Từ những nỗi sợ hãi và sự yếu đuối của những kẻ như ngươi!”
Những ảo ảnh bắt đầu tấn công, nhưng ánh sáng từ Linh Đan như một bức tường kiên cố, ngăn cản những bóng ma đó lại. Huy nhận ra, đây chính là cơ hội để anh tấn công. Anh phải nhanh chóng kết thúc cuộc chiến này trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ hơn.
“Thanh Sơn!” Huy hô lớn. “Cần anh ở đây!”
Thanh Sơn từ phía sau lao tới, sức mạnh của anh như một cơn bão. “Để tôi xử lý!” Anh lao vào giữa đám ảo ảnh, dùng sức mạnh cơ bắp của mình để đẩy lùi chúng.
“Đừng để chúng gần Linh Đan!” Huy hét lên, lòng anh tràn đầy lo lắng. Anh không thể để bất kỳ ai trong nhóm gặp nguy hiểm.Vân Phương thấy tình thế không còn kiểm soát được nữa, bỗng quay lại, ánh mắt cô ta đầy giận dữ. “Các người sẽ phải trả giá cho sự chống đối này!”
“Đừng để cô ta hù dọa!” Huy kêu lên, rồi anh dồn hết sức vào cú đấm mạnh mẽ, nhắm thẳng vào Vân Phương. Nhưng ngay khi tay anh gần chạm đến cô ta, một cơn gió lạnh lẽo ập tới, khiến anh loạng choạng.
“Chạy đi!” Linh Đan hét lên, ánh sáng của cô bắt đầu yếu dần.
Huy biết rằng nếu không thoát ra ngay, mọi thứ sẽ chấm dứt ở đây. “Chúng ta phải rút lui!” anh quyết định, nhưng trong lòng lại cảm thấy không cam tâm.
“Không thể!” Thanh Sơn la lên. “Nếu chúng ta bỏ chạy, cô ta sẽ không bao giờ dừng lại!”
Nhưng Huy hiểu rằng họ không thể chiến thắng trong tình thế này. “Chúng ta sẽ trở lại, hứa với nhau sẽ quay lại mạnh mẽ hơn,” anh nói, ánh mắt anh nhìn Linh Đan và Thanh Sơn, cầu mong họ hiểu.
“Được,” Linh Đan gật đầu, “Chúng ta sẽ tìm cách giải phóng những người khác.”
Vân Phương đứng giữa, đôi mắt đầy đe dọa. “Các ngươi không thể trốn thoát,” cô ta cười, nhưng Huy đã không còn thời gian để nghe những lời đó.
Huy nhanh chóng kéo Linh Đan và Thanh Sơn về phía cánh cửa mà họ đã phát hiện. “Đi nào!” anh hối thúc, chạy về phía ánh sáng.
Khi họ chạy, những ảo ảnh bắt đầu tan biến, nhưng tiếng cười của Vân Phương vẫn vang vọng trong không gian. Huy cảm thấy một nỗi lo lắng dâng lên trong lòng. “Chúng ta sẽ phải chuẩn bị cho những lần tiếp theo. Cô ta không dễ dàng từ bỏ đâu.”
“Chúng ta sẽ tìm cách đánh bại cô ta,” Thanh Sơn khẳng định, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Lần sau, chúng ta sẽ không chỉ chạy trốn.”
Linh Đan thở phào nhẹ nhõm khi họ thoát ra khỏi căn phòng đó. “Huy, em cảm thấy chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về những băng nhóm khác. Họ có thể giúp chúng ta trong cuộc chiến này.”
“Đúng vậy,” Huy đồng ý. “Chúng ta sẽ không chỉ quay về, mà còn phải tìm cách giải phóng những người khác trong Không gian Chủ Thần.”
Khi họ bước ra ngoài, ánh sáng từ một thế giới khác chiếu vào mắt họ. Huy cảm thấy lòng mình tràn đầy hy vọng, nhưng cũng không thiếu lo lắng. Hành trình mới đang chờ đợi họ phía trước, và những thử thách còn lớn hơn rất nhiều. Huy biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu.