Đang tải dữ liệu
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung chương, điều hướng trước sau và mục lục đang được đồng bộ.
Hành Trình Xuyên Thế-Mạn Mạn
Minh Huy ngồi lặng lẽ trên ghế, ánh đèn vàng nhạt từ chiếc đèn bàn chiếu xuống tờ giấy trắng, nơi có những dòng chữ còn đang dở dang. Bỗng, tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Nhìn vào màn hình, cái tên "Mẹ" hiện lên. Huy nhấn nút nghe, lòng cảm thấy bất an.
"Minh Huy," giọng nói mẹ anh lạc đi, như thể đang cố gắng kìm nén một cơn xúc động. "Cha con… đã mất. Một tai nạn. Không rõ nguyên nhân."
Cảm giác như đất dưới chân bỗng chốc biến mất. Huy cảm thấy tim mình ngừng đập trong giây lát. Cái chết của cha? Không thể nào. Vô lý. Huy từng nghĩ cha anh là người kiên cường nhất. Một tai nạn bất ngờ? Câu hỏi đầu tiên hiện lên trong đầu anh là: Tại sao?
Anh đứng dậy, đi lại trong phòng như một cái bóng. Những kỷ niệm về cha, những buổi chiều cha dạy anh cách đọc sách, cách đối diện với khó khăn, giờ như những mảnh ghép rời rạc không thể kết nối.
"Con sẽ về ngay," Huy nói, cố gắng giữ giọng mình bình tĩnh, nhưng bên trong, mọi thứ đang rối bời. Anh cúp máy, rồi lại đứng lặng ở đó, không biết phải làm gì tiếp theo.
Khi đã quyết định, anh nhanh chóng mặc áo khoác và bước ra ngoài. Đêm đã buông, không khí lạnh lẽo xâm chiếm từng tế bào trong cơ thể. Huy không thể nghĩ về bất cứ điều gì khác ngoài việc phải về nhà, phải tìm hiểu sự thật đằng sau cái chết của cha.
Trên đường về, một cảm giác kỳ lạ bỗng trỗi dậy. Những ánh đèn đường nhòe đi trong mắt anh, và mọi thứ xung quanh như đang quay cuồng. Đột nhiên, một cơn chóng mặt ập đến, khiến anh phải dừng lại bên lề đường. Mọi thứ trở nên mờ ảo. Anh nhắm mắt lại.
Khi mở mắt, Huy thấy mình không còn đứng trên con đường quen thuộc nữa. Xung quanh là một không gian kỳ quái, nơi ánh sáng và bóng tối giao thoa, những hình ảnh nhấp nháy như những đoạn video lỗi. Huy hoảng hốt nhìn xung quanh. Đây không phải là nơi anh mong đợi.
"Chào mừng đến với Không gian Chủ Thần," một giọng nói vang lên. Huy quay lại, thấy một thực thể kỳ lạ, hình dạng mơ hồ như một bóng ma. "Ngươi đã được chọn."
"Được chọn? Chọn cho cái gì?" Huy hỏi, cố gắng giữ bình tĩnh, mặc dù lòng anh đang dâng trào lo lắng.
"Ngươi sẽ phải thực hiện các nhiệm vụ sinh tử để tìm ra sự thật. Cái chết của cha ngươi không phải là ngẫu nhiên. Ngươi có sức mạnh đặc biệt, và nó sẽ giúp ngươi sống sót."
Huy không hiểu hết những gì mình vừa nghe. "Sức mạnh gì? Tôi không có sức mạnh nào cả!"
"Nếu ngươi sống sót qua những thử thách, ngươi sẽ biết." Giọng nói đó như một lời hứa, nhưng cũng như một lời đe dọa. "Ngươi không có lựa chọn."Chưa kịp định thần lại, Huy cảm thấy một luồng sức mạnh lan tỏa trong cơ thể. Những hình ảnh về cha, về những kỷ niệm ngọt ngào và đau thương, tất cả như đang cuộn trào trong tâm trí anh. Anh không thể để cha mình ra đi mà không tìm ra sự thật.
"Ta sẽ làm," Huy nói, quyết tâm trong giọng nói. "Tôi sẽ tìm ra sự thật."
Ngay lập tức, không gian xung quanh anh thay đổi. Huy cảm thấy mình bị kéo đi, như thể một lực hút vô hình đang lôi anh vào một chiều không gian mới. Ánh sáng chói lòa, rồi mọi thứ lại trở nên tối tăm.
Khi ánh sáng trở lại, Huy thấy mình đứng trong một không gian hoàn toàn khác. Một thế giới giống như trong các trò chơi điện tử mà anh thường chơi. Những hình ảnh quen thuộc từ những cuộc phiêu lưu trong game bỗng hiện ra trước mắt anh. Nhưng đây không phải là game. Đây là thực tế.
Huy cảm nhận được sự hiện diện của những người khác xung quanh. Anh quay lại và thấy một cô gái nhỏ nhắn, mái tóc dài xoăn và ánh mắt đầy lạc quan. "Mình là Linh Đan," cô nói, nụ cười rạng rỡ. "Cậu cũng bị kéo vào đây sao?"
"Đúng vậy," Huy trả lời, vẫn chưa hết bàng hoàng. "Cậu biết gì về cái nơi này không?"
"Không nhiều lắm," Linh Đan thừa nhận. "Nhưng nghe nói chúng ta sẽ phải làm những nhiệm vụ. Có thể tìm ra cách về nhà."
Một tiếng động vang lên, thu hút sự chú ý của cả hai. Một chàng trai cao lớn, với thân hình vạm vỡ và ánh mắt quyết đoán, bước đến. "Tôi là Thanh Sơn," anh nói. "Chúng ta có thể sẽ cần nhau trong những thử thách phía trước."
Huy cảm nhận được sự quyết tâm trong ánh mắt của Thanh Sơn. "Có vẻ như chúng ta phải hợp tác," anh nói. "Tôi không biết điều gì đang chờ đợi, nhưng tôi sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra sự thật về cái chết của cha tôi."
Linh Đan và Thanh Sơn gật đầu, ánh mắt họ đầy hy vọng và quyết tâm. Cả ba người bắt đầu tìm hiểu về những quy tắc trong không gian này, và những gì họ cần làm để sống sót. Huy cảm thấy một sức mạnh mới đang hình thành trong lòng mình. Không chỉ là sức mạnh để chiến đấu, mà còn là sức mạnh để tìm kiếm sự thật.
Khi họ cùng nhau bước đi, không gian bắt đầu biến đổi một lần nữa. Những hình ảnh kỳ quái trôi qua trước mắt họ, như thể mọi thứ đều đang chuẩn bị cho một cuộc phiêu lưu lớn lao. Huy biết rằng mỗi bước đi sẽ đưa họ đến gần hơn với bí ẩn, nhưng cũng gần hơn với nguy hiểm.
Một cuộc hành trình đầy cam go đang chờ đợi họ, và không ai biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.