Đang tải dữ liệu
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung chương, điều hướng trước sau và mục lục đang được đồng bộ.
Gặp Gỡ Ở Ngã Tư Đường-Mạn Mạn
Minh Hòa đứng trước cánh cửa nhà, lòng tràn đầy lo lắng. Cô đã chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ này, nhưng không thể nào thoát khỏi cảm giác hồi hộp. Đây là lần đầu tiên cô dẫn Huy về nhà, và cô biết gia đình mình sẽ không dễ dàng chấp nhận mối quan hệ này.
Cánh cửa mở ra, và ánh mắt của mẹ cô chạm vào cô. “Con về rồi à?” Mẹ mỉm cười, nhưng sự nghi ngờ vẫn hiện hữu trong ánh mắt.
“Vâng, mẹ,” Minh Hòa trả lời, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
Cha cô từ trong phòng khách bước ra, ánh mắt nghiêm nghị. “Hòa, con có biết hôm nay có khách không?”
“Dạ, con có biết,” Minh Hòa đáp, nhưng trong lòng cô lại dấy lên một nỗi lo.
Mẹ cô chỉ tay về phía ghế sofa. “Huy, phải không? Mời cậu ngồi.”
Huy bước vào, vẻ tự tin toát ra từ từng cử chỉ. Anh chào cha mẹ Minh Hòa bằng một nụ cười thân thiện, nhưng Minh Hòa cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí.
“Chúng ta có thể bắt đầu bữa tối,” mẹ cô nói, cố gắng tạo không khí thoải mái.
Trong bữa ăn, mọi người trao đổi với nhau về những chuyện thường ngày, nhưng sự im lặng và những ánh nhìn lén lút của cha cô dành cho Huy không thể che giấu được cảm giác bất an trong lòng Minh Hòa. Cô cố gắng nói chuyện, nhưng mỗi lời nói lại như châm thêm vào ngọn lửa lo lắng.
“Cậu Huy làm gì?” Cha cô hỏi, giọng điệu vẫn lạnh lùng.
“Dạ, con là CEO của một công ty công nghệ,” Huy trả lời, tự tin.
“CEO?” Cha Minh Hòa nhíu mày, ánh mắt đầy hoài nghi. “Công việc có bận rộn không?”
“Có, nhưng con luôn cố gắng dành thời gian cho những điều quan trọng,” Huy đáp lại, không hề nao núng.
“Điều quan trọng là gì?” Cha cô không buông tha.
Minh Hòa cảm thấy áp lực dồn nén, như thể mọi ánh mắt đang đổ dồn vào cô. “Cha, Huy là một người tốt. Anh ấy giúp con rất nhiều trong công việc,” cô nói, cố gắng bảo vệ Huy.
“Công việc là một chuyện, nhưng còn tương lai của con thì sao?” Cha cô phản đối. “Con biết đấy, địa vị không phải là điều có thể xem nhẹ.”
Minh Hòa cảm thấy như có một tảng đá nặng đè lên ngực. Cô đã biết trước gia đình sẽ không đồng tình, nhưng không ngờ lại căng thẳng đến vậy. “Con không chỉ yêu Huy vì địa vị của anh ấy,” cô phản bác. “Con yêu anh ấy vì con cảm thấy an toàn và hạnh phúc bên cạnh anh.”
“Con chưa hiểu rõ về cuộc sống này. Địa vị, tiền bạc, tất cả đều quan trọng,” mẹ cô lên tiếng, giọng nói có phần mềm mại hơn nhưng vẫn đầy lo lắng.Huy im lặng lắng nghe, anh không muốn l*m t*nh hình trở nên tồi tệ hơn. Minh Hòa cảm nhận được sự kiên nhẫn của anh, nhưng lòng cô vẫn không yên. “Mẹ, cha, con đã trưởng thành. Con có quyền quyết định cuộc sống của mình,” cô nói, giọng cứng rắn.
Mẹ cô thở dài. “Hòa, mẹ chỉ muốn con hạnh phúc. Nhưng con phải nghĩ cho tương lai của mình.”
“Con đã nghĩ về tương lai. Huy sẽ là một phần trong đó,” Minh Hòa đáp, ánh mắt kiên định.
Không khí trong bữa ăn trở nên ngột ngạt. Cha cô nhìn Huy bằng ánh mắt sắc lạnh. “Tôi hy vọng cậu hiểu rằng con gái tôi không thể đánh đổi tương lai vì những mối quan hệ nhất thời.”
“Con không phải là một mối quan hệ nhất thời,” Huy lên tiếng, giọng anh bình tĩnh nhưng đầy tự tin. “Con rất nghiêm túc với Minh Hòa. Tôi sẽ bảo vệ cô ấy và cùng cô ấy xây dựng tương lai.”
Những lời nói của Huy làm Minh Hòa cảm thấy ấm lòng, nhưng cô cũng nhận ra rằng điều này không dễ dàng. Cha cô vẫn giữ vẻ nghi ngờ, còn mẹ cô lặng lẽ quan sát mọi động thái.
“Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua khó khăn này,” Minh Hòa nói, quyết tâm trong lòng càng thêm mạnh mẽ.
Bữa ăn kết thúc trong sự im lặng nặng nề. Minh Hòa dẫn Huy ra ngoài, lòng cô vẫn nặng trĩu. “Xin lỗi vì mọi chuyện,” cô nói, mắt nhìn xuống đất.
“Không sao. Anh hiểu,” Huy đáp, nắm tay cô. “Chúng ta sẽ vượt qua.”
“Nhưng nếu gia đình không chấp nhận, em không biết phải làm sao,” Minh Hòa thở dài.
“Đừng lo, chúng ta sẽ tìm cách,” Huy an ủi. “Điều quan trọng là chúng ta tin tưởng vào nhau.”
Minh Hòa ngẩng lên, nhìn vào mắt Huy. “Em tin anh. Nhưng áp lực này thật sự rất lớn.”
“Chúng ta sẽ giải quyết từng bước một,” Huy khẳng định. “Hãy để anh bên em.”
Cảm giác ấm áp từ bàn tay Huy làm Minh Hòa cảm thấy an lòng hơn. Cô biết rằng mọi thứ sẽ không dễ dàng, nhưng nếu có Huy bên cạnh, cô có thể đối diện với mọi thử thách.
Khi họ đứng trước ngã tư đường, nơi mọi chuyện bắt đầu, Minh Hòa cảm thấy như một chương mới đang mở ra. Cô hít một hơi thật sâu, quyết tâm trong lòng lại một lần nữa bùng cháy. “Chúng ta sẽ không từ bỏ, đúng không?”
“Đúng vậy,” Huy mỉm cười. “Chúng ta sẽ cùng nhau bước tiếp.”
Ánh mắt của Huy như một ngọn hải đăng giữa cơn bão. Minh Hòa biết rằng, dù có phải đối diện với bao nhiêu khó khăn, cô sẽ không đơn độc. Một cuộc chiến mới đang chờ đợi họ, và cô đã sẵn sàng.