Đang tải dữ liệu
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung chương, điều hướng trước sau và mục lục đang được đồng bộ.
Đuôi Báo Tuyết? Rõ Ràng Là Cái Bẫy Dụ Kẻ Điên-Thập Vận Vận
Trong không gian thứ nguyên.
Mục Dực điều chỉnh cộng hưởng pheromone của mình đến trạng thái cực hạn, thành công phá vỡ tuyến phòng ngự kiên cố của thủ lĩnh sên đất từ bên trong, đồng thời thiết lập một mối liên hệ vi diệu với năng lượng trong cơ thể gã.
Sau khi hoàn thành một loạt thao tác này, Mục Dực tiếp tục bịa chuyện với thủ lĩnh:
"Mạnh Trí Uyên nhất định chưa từng nói cho ngươi biết, thể chất của các ngươi vô cùng đặc biệt. Tuy khả năng tiếp nhận năng lượng khá cao, nhưng độ dung hợp thực sự lại cực thấp."
"Dù cải tạo thành công, nhưng cũng vì thế mà chôn xuống mầm họa."
Nghe vậy, thủ lĩnh quát lớn:
"Ăn nói bậy bạ!"
Nói xong lại lần nữa phát động công kích về phía Mục Dực.
Mục Dực bình tĩnh ung dung né tránh, miệng vẫn không ngừng nói:
"Cho dù thăng cấp thành kẻ nhiễm bệnh cấp đỉnh thì sao chứ? Chẳng phải vẫn không thể hoàn toàn thoát khỏi sự trói buộc của gen và thể chất loài người sao?"
"Chỉ là kẻ yếu nhất trong tầng lớp đỉnh cấp mà thôi, lại còn mang trên người khuyết điểm chí mạng. Tường giấy còn đứng vững hơn ngươi."
Trước đó, thủ lĩnh còn vì mình là kẻ nhiễm bệnh cấp đỉnh duy nhất trên thế giới này mà kiêu ngạo không thôi.
Lúc này lại bị Mục Dực hạ thấp đến mức chẳng còn chút giá trị nào.
Gã tức giận đến cực điểm, cảm xúc trở nên vô cùng cuồng bạo, công kích cũng càng lúc càng hung mãnh.
Đây chính là hiệu quả mà Mục Dực mong muốn.
Một khi cảm xúc mất khống chế, thủ lĩnh sẽ không thể bình tĩnh suy nghĩ. Bất kể là ở phương diện phòng ngự hay tâm lý đều sẽ xuất hiện sơ hở, mà đó lại chính là thời cơ tốt nhất để anh ra tay.
Sau một lần né tránh nữa, Mục Dực dừng bước, lấy bản thân làm bộ tiếp nhận, dẫn dắt năng lượng ẩn chứa trong cơ thể thủ lĩnh ra ngoài.
Thủ lĩnh vừa mới thăng cấp thành kẻ nhiễm bệnh cấp đỉnh không lâu, năng lượng trong cơ thể vốn đã chưa đủ ổn định. Sau một phen thao tác của Mục Dực, gã kinh hãi phát hiện sức mạnh của mình vậy mà đang không ngừng thất thoát.
Ngoài ra, gã còn cảm thấy năng lực hành động của bản thân bị ảnh hưởng nghiêm trọng, tứ chi thậm chí xuất hiện tình trạng mất phối hợp.
Thủ lĩnh không thể tin nổi. Vẻ mặt vốn đang giận dữ bỗng chốc chuyển thành kinh ngạc và khó hiểu. Gã nghiến răng nghiến lợi nhìn Mục Dực:
"Rốt cuộc ngươi đã dùng thủ đoạn gì?!"
Đương nhiên Mục Dực sẽ không nói thật, chỉ đáp mập mờ:
"Làm gì có thủ đoạn nào, chẳng qua là phóng đại vô hạn nhược điểm của chính ngươi thôi."
"Thể chất và năng lượng không tương thích, năng lượng rò rỉ chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?"
Nói xong, anh còn không quên châm ngòi ly gián:
"Nếu Mạnh Trí Uyên đã phí hết tâm cơ đưa ta đến trước mặt ngươi như vậy, thế thì ta sẽ thuận theo ý ông ta."
Lúc này tâm trí thủ lĩnh đã rối như tơ vò. Mức độ tin tưởng đối với lời nói của Mục Dực từ một chút ban đầu đã tăng lên bảy tám phần, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra cứng rắn:
"Không thể nào!"
Mục Dực cười mỉa một tiếng, không giải thích thêm câu nào, hoàn toàn mang thái độ tin hay không tùy ngươi.
Thấy vậy, chút nghi ngờ cuối cùng trong lòng thủ lĩnh cũng tan biến không còn dấu vết.
Sự phẫn nộ và căm hận của gã đối với Mạnh Trí Uyên đã đạt đến đỉnh điểm. Gã căm ghét sự âm hiểm xảo trá, qua cầu rút ván của ông ta.
Trong cơn thịnh nộ, ngũ quan vốn đã vặn vẹo của gã càng trở nên dữ tợn đáng sợ hơn. Đôi mắt đục ngầu vàng sẫm chăm chăm nhìn Mục Dực, giọng nói như bật ra từ kẽ răng, nghe cực kỳ hung ác:
"Chỉ bằng ngươi mà cũng muốn giết ta?"
Giọng điệu đột nhiên trở nên nặng nề:
"Đúng là si tâm vọng tưởng!"
Lời còn chưa dứt, thân ảnh của thủ lĩnh đột ngột biến mất tại chỗ.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, gã đã xuất hiện trước mặt Mục Dực. Những xúc tu thịt trong lòng bàn tay lật ngược ra ngoài, để lộ hàm răng nanh sắc nhọn dày đặc, trực tiếp nhắm vào vị trí yếu hại nơi ngực Mục Dực mà đánh tới.
Mục Dực đứng sừng sững bất động, điện quang quanh người đột ngột bùng lên rực cháy, kèm theo tiếng dòng điện gào thét vang dội.
Ngay trong khoảnh khắc ấy, lồng ngực của thủ lĩnh như bị lửa dữ thiêu đốt. Năng lượng bên trong hạch năng lượng vô cớ cuộn trào dữ dội, trở nên cực kỳ xao động.
Ngay sau đó, cơ thể gã đột nhiên cứng đờ. Cánh tay sắp chạm tới Mục Dực cũng dừng lại ở khoảng cách gần trong gang tấc, không thể nhúc nhích.
Mục Dực chớp lấy thời cơ, mang theo khí thế lôi đình vạn quân rút con dao găm bên đùi ra, hung hăng chém xuống!
Lúc này, lớp phòng ngự cấp đỉnh của thủ lĩnh đã hoàn toàn tan biến. Chỉ nghe một tiếng "phập", cả cánh tay nhỏ bị chém đứt gọn ghẽ, máu đỏ sẫm đục ngầu và sền sệt lập tức phun trào ra ngoài.
Mục Dực linh hoạt tránh khỏi những giọt máu bắn tung tóe, xoay người một cái, nhanh chóng vòng sang phía còn lại của thủ lĩnh.
Ngay sau đó, ánh đao lóe lên như chớp.
Cánh tay còn lại của thủ lĩnh cũng theo tiếng rơi xuống đất.
Mất cả hai cánh tay, thủ lĩnh ngửa đầu phát ra một tiếng gào thét đầy phẫn nộ. Cơn đau dữ dội khiến toàn thân gã co giật, thân thể run rẩy không ngừng.
Sau tiếng gầm giận dữ ấy, thủ lĩnh cưỡng ép giành lại quyền khống chế cơ thể.
Gã hoàn toàn không để tâm đến thương thế trên hai cánh tay, lập tức phát động công kích mãnh liệt về phía Mục Dực.
Những xúc tu thịt treo quanh người trong nháy mắt vươn dài ra, tựa như những thanh lợi kiếm, đồng loạt đâm thẳng về phía Mục Dực.
Mục Dực đã sớm có sự đề phòng.
Ngay từ khoảnh khắc ánh mắt của thủ lĩnh thay đổi, anh đã dự đoán được hành động tiếp theo của đối phương.
Vì thế, anh lập tức kích hoạt mỏ neo dịch chuyển trong điện trường, kịp thời tránh khỏi đợt tấn công này.
Thế nhưng, thủ lĩnh đã hoàn toàn bị chọc giận. Những xúc tu thịt bám riết không buông, lần nữa áp sát.
Mục Dực vừa nhanh nhẹn né tránh, vừa không ngừng tăng cường ảnh hưởng lên hạch năng lượng của thủ lĩnh, cố gắng thay đổi cấu trúc và thuộc tính của năng lượng cốt lõi bên trong.
Đây tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng.
Mục Dực dốc ra gấp đôi sự tập trung và kiên nhẫn, hết lần này đến lần khác điều chỉnh tần số từ trường của bản thân, cùng với cường độ pheromone đang bao quanh hạch năng lượng của thủ lĩnh.
Khoảnh khắc hai luồng năng lượng giao hội va chạm với nhau, chúng lập tức xảy ra phản ứng kịch liệt, tính chất cũng theo đó mà biến đổi dữ dội.
Thủ lĩnh đột nhiên nhận ra năng lượng trong hạch năng lượng của mình trở nên cực kỳ khó khống chế, như thể quyền kiểm soát đối với nó đã bị tước đoạt.
Tình huống này nghiêm trọng hơn nhiều so với việc năng lượng bị rò rỉ.
Da đầu thủ lĩnh tê dại từng đợt, trong lòng dâng lên cảm giác nguy cơ chưa từng có.
Đến lúc này, gã mới thật sự hiểu rằng những lời Mạnh Trí Uyên nói không hề giả dối.
Mục Dực quả thực là một biến số không thể dự đoán.
Mọi thứ trước mắt hoàn toàn vượt ngoài sức tưởng tượng của gã, chưa từng nghe thấy bao giờ!
【Cho nên em trai lựa chọn che giấu năng lực thật sự của mình, tiện thể đổ luôn cái nồi này lên đầu Mạnh Trí Uyên, điên cuồng châm ngòi ly gián.】