Đang tải dữ liệu
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung chương, điều hướng trước sau và mục lục đang được đồng bộ.
Dưới Ánh Trăng Tình Yêu-Mạn Mạn
Lãnh Nguyệt đứng giữa phòng họp, ánh mắt cô sắc lạnh như băng. Mọi người trong phòng im lặng, chỉ còn tiếng thở dài của Thiên Vũ. Anh cảm thấy như mình bị dồn vào một cái bẫy, và sự thật mà anh không muốn đối diện đang từ từ được phơi bày.
“Anh nghĩ rằng mình có thể che giấu mãi sao?” Nguyệt cất giọng, lạnh lùng nhưng đầy mỉa mai. “Tôi biết về mọi thứ. Về những bí mật đen tối của gia đình mình.”
Mặt Thiên Vũ cứng lại, trái tim anh như ngừng đập. “Nguyệt, em đang nói gì vậy?”
“Đừng giả vờ nữa,” Nguyệt tiếp tục, từng câu từng chữ như dao cứa vào lòng anh. “Tôi biết về sự thật về cha mẹ mình, về những mối quan hệ không thể chấp nhận. Họ đã làm gì để có được quyền lực này?”
“Em không biết gì cả,” Thiên Vũ đáp, cố giữ giọng bình tĩnh nhưng không giấu nổi sự hoang mang. “Đó là quá khứ. Chúng ta không thể thay đổi nó.”
“Nhưng nó đã ảnh hưởng đến hiện tại,” Nguyệt nói, từng lời nói của cô như một cú đấm vào mặt anh. “Em không thể đứng nhìn anh vinh quang mà không biết điều gì đang diễn ra sau lưng.”
Ngọc đứng bên ngoài, lắng nghe cuộc đối thoại. Cô cảm thấy lòng mình nặng trĩu. Thiên Vũ đang phải đối mặt với một cơn bão mà cô không thể giúp anh vượt qua. Mối quan hệ của họ đang bị đe dọa bởi những bí mật và âm mưu. Cô muốn lao vào để an ủi anh, nhưng lại cảm thấy bất lực.
“Nguyệt, em không có quyền nói về gia đình chúng ta như vậy,” Thiên Vũ quát lên, giọng anh vang vọng trong không gian. “Chúng ta là anh em, và em nên biết điều đó.”
“Anh là một kẻ dối trá,” Nguyệt phản bác. “Anh chỉ nghĩ đến bản thân mình. Tôi không cần sự thương hại của anh. Tôi muốn công bằng.”
Thiên Vũ thở dài, một phần trong anh cảm thấy tức giận, một phần lại thấy đau đớn. “Em đang làm gì vậy? Em chỉ đang tự hủy hoại bản thân mình.”
“Còn hơn là sống trong cái bóng của anh,” Nguyệt lạnh lùng đáp. Cô quay lưng, ánh mắt vẫn đầy quyết tâm. “Tôi sẽ không để anh chèn ép tôi thêm nữa.”
Ngọc quyết định bước vào, không thể đứng nhìn thêm. “Nguyệt, em không nên làm thế,” cô lên tiếng, giọng nói đầy lo lắng. “Chúng ta có thể cùng nhau giải quyết mọi chuyện.”
Nguyệt nhìn Ngọc, ánh mắt cô chợt mềm lại. “Cô là ai mà dám xen vào chuyện gia đình chúng tôi?” Cô hỏi, giọng điệu vẫn sắc bén nhưng có phần bớt căng thẳng.
“Em là người yêu của Thiên Vũ,” Ngọc nói, lòng cảm thấy nặng nề. “Chúng ta đều muốn điều tốt đẹp nhất cho gia đình.”
“Điều tốt đẹp nhất?” Nguyệt cười khẩy. “Tôi không tin vào những điều đó nữa. Tình yêu không thể xóa nhòa những bí mật.”
Thiên Vũ cảm thấy bối rối, anh không biết phải làm gì để giữ lại cả hai người phụ nữ quan trọng trong đời mình. “Nguyệt, hãy bình tĩnh lại. Chúng ta có thể tìm ra cách giải quyết mà không cần phải căng thẳng như vậy.”
Nguyệt chỉ lắc đầu. “Tôi sẽ không nhẫn nhịn nữa. Tôi sẽ nói ra sự thật. Anh sẽ phải đối mặt với điều đó.”
Ngọc cảm thấy trái tim mình như vỡ vụn. Cô không muốn thấy Thiên Vũ đau khổ, nhưng điều này lại là một phần không thể tránh khỏi. “Thiên Vũ, anh có muốn nghe sự thật không?” cô hỏi, lòng nặng trĩu.
“Em nói đi,” Thiên Vũ đáp, giọng anh đầy kiên quyết nhưng cũng có chút lo lắng. “Anh sẽ nghe.”
Ngọc thở dài, chuẩn bị cho những gì sắp phải nói ra. “Nếu em không nói ra, thì Nguyệt sẽ làm. Chúng ta cần phải đối mặt với sự thật, dù nó có đau đớn đến đâu.”
“Đúng vậy,” Nguyệt chen vào. “Tôi không thể chịu đựng thêm nữa.”
Thiên Vũ nhìn cả hai người, trong lòng anh dâng lên một nỗi sợ hãi. “Chuyện gì đã xảy ra với gia đình chúng ta?” anh hỏi, giọng nói trầm xuống.Ngọc nuốt nước bọt, từng từ từng câu như đâm vào tim. “Cha mẹ chúng ta đã có những mối quan hệ không trong sáng. Họ đã làm nhiều điều sai trái để có được vị trí hiện tại.”
“Em không thể nói như vậy,” Thiên Vũ gào lên. “Họ đã cố gắng vì chúng ta!”
“Và đó là lý do tại sao chúng ta phải đối mặt với sự thật,” Ngọc khẳng định. “Chúng ta không thể sống trong dối trá nữa.”
Nguyệt gật đầu, ánh mắt cô tràn đầy sự kiên quyết. “Tôi sẽ không chấp nhận sống trong cái bóng của anh nữa. Tôi sẽ đứng lên và chiến đấu.”
Thiên Vũ cảm thấy như mọi thứ đang sụp đổ. “Em định làm gì?” anh hỏi, lo lắng.
“Công khai mọi thứ,” Nguyệt đáp. “Tôi sẽ cho mọi người thấy bộ mặt thật của gia đình mình.”
Ngọc cảm thấy tuyệt vọng, cô không thể để điều đó xảy ra. “Nguyệt, đừng làm vậy,” cô van nài. “Chúng ta có thể tìm cách khác.”
“Không có cách nào khác,” Nguyệt khẳng định. “Đây là cách duy nhất để tôi có thể khẳng định bản thân mình.”
Thiên Vũ cảm thấy một nỗi đau đớn tràn ngập lòng mình. Anh không thể để gia đình mình bị lôi ra ánh sáng như vậy, nhưng cũng không thể ngăn cản em gái mình. “Nguyệt, hãy dừng lại,” anh nói, giọng anh đã bắt đầu run rẩy.
“Không, tôi sẽ không dừng lại,” Nguyệt trả lời, ánh mắt cô trở nên lạnh lùng hơn bao giờ hết. “Tôi sẽ không để anh tiếp tục dối trá.”
Ngọc đứng giữa hai người, lòng cô quặn thắt. “Chúng ta không thể để điều này chia rẽ chúng ta,” cô nói. “Chúng ta cần phải cùng nhau vượt qua.”
“Cô không hiểu,” Nguyệt nói, giọng điệu đã trở nên châm chọc. “Cô không phải là một phần của gia đình này. Cô chỉ là một kẻ ngoại bang.”
Ngọc cảm thấy như bị đâm vào tim. “Em không phải kẻ ngoại bang,” cô cương quyết đáp. “Em yêu Thiên Vũ. Em muốn tốt cho cả gia đình.”
“Yêu?” Nguyệt cười khẩy. “Yêu không thể thay đổi sự thật. Tôi sẽ không để tình yêu của cô làm mờ mắt tôi.”
“Nguyệt, đừng,” Thiên Vũ cầu xin, nhưng mọi thứ đã quá muộn. Nguyệt đã quyết định, và cô sẽ không từ bỏ.
Khi Nguyệt rời đi, Ngọc quay sang Thiên Vũ, nước mắt đã rơi xuống má. “Em không biết phải làm gì nữa,” cô nói, giọng nghẹn ngào.
“Anh cũng vậy,” Thiên Vũ thừa nhận, lòng anh nặng trĩu. “Chúng ta cần phải tìm cách ngăn chặn điều này.”
“Nhưng làm thế nào?” Ngọc hỏi, lòng đầy lo lắng. “Em không muốn thấy anh và Nguyệt tổn thương.”
“Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra,” Thiên Vũ khẳng định. “Dù có chuyện gì xảy ra, anh sẽ bảo vệ em và gia đình.”
Ngọc gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy bất an. “Em sợ rằng mọi thứ sẽ không còn như trước,” cô thì thầm.
“Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua,” Thiên Vũ nói, nắm chặt tay cô. “Tình yêu của chúng ta sẽ chiến thắng mọi thứ.”
Nhưng trong thâm tâm, cả hai đều biết rằng cuộc chiến mới chỉ bắt đầu. Những âm mưu vẫn đang chờ đợi, và bóng tối sẽ không dễ dàng buông tha cho họ.