Đang tải dữ liệu
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung chương, điều hướng trước sau và mục lục đang được đồng bộ.
Dòng Thời Gian Bất Tận-Mạn Mạn
Lâm Vũ ngồi trên bậc thềm, ánh trăng mờ nhạt chiếu xuống khuôn mặt gầy guộc của anh. Những cơn gió lạnh lẽo từ phía biển lướt qua, mang theo cảm giác hoài niệm về một thời đã qua. Ký ức về cha mẹ vẫn còn sống động trong tâm trí anh, như những mảnh ghép rời rạc của một bức tranh chưa hoàn thiện. Họ đã từng là những nhà khoa học vĩ đại, nhưng giờ đây, chỉ còn lại những câu hỏi không lời đáp về cái chết bí ẩn trong một tai nạn mà anh không thể lý giải.
Mỗi đêm, Lâm Vũ đều mơ. Những giấc mơ ấy không chỉ đơn thuần là những hình ảnh lộn xộn, mà là những dòng thời gian chồng chéo lên nhau. Anh có thể thấy những phiên bản khác của cuộc sống, nơi mà cha mẹ vẫn còn sống, nơi mà cuộc đời của họ không bị cắt đứt. Nhưng cũng có những dòng thời gian đen tối, nơi anh phải đối diện với sự thật phũ phàng rằng họ đã ra đi mãi mãi. Cơn đau đầu như đang cào xé tâm trí anh mỗi khi những dòng thời gian này chồng chéo lên nhau.
“Lâm Vũ!” Giọng nói quen thuộc của Đăng Khoa vang lên từ phía sau. Lâm Vũ quay lại, nhìn thấy người bạn thân của mình với nụ cười tươi tắn, nhưng đôi mắt lại ánh lên sự lo lắng. “Cậu lại ngồi đây một mình à? Chúng ta đã hẹn nhau đi xem phim mà.”
“Chỉ là một chút suy nghĩ,” Lâm Vũ đáp, cố gắng che giấu nỗi trăn trở trong lòng. “Cậu biết đấy, chuyện về bố mẹ…”
Đăng Khoa gật đầu, không nói gì thêm. Anh hiểu rằng những ký ức ấy luôn ám ảnh Lâm Vũ, như một bóng ma không bao giờ rời xa. Họ đã từng có những buổi chiều cùng nhau nghiên cứu, cùng nhau chia sẻ ước mơ về những điều kỳ diệu của khoa học. Giờ đây, tất cả chỉ còn là những mảnh vụn.
“Thôi nào, đi xem phim đi. Có khi nào cậu tìm ra được câu trả lời từ những giấc mơ ấy không?” Đăng Khoa cười, cố gắng chuyển hướng câu chuyện.
“Có thể,” Lâm Vũ đáp, giọng trầm hơn. “Nhưng mà, nếu như… nếu như cái chết của họ không phải là tai nạn?”
“Cậu lại bắt đầu rồi,” Đăng Khoa thở dài. “Cậu không thể cứ sống mãi trong những giả thuyết. Chúng ta cần phải tiến về phía trước.”
Lâm Vũ không trả lời, chỉ nhìn xa xăm về phía biển. Những làn sóng vỗ về như đang gọi anh, như muốn nhắc nhở về những điều chưa biết. Anh muốn khám phá mọi ngóc ngách của thời gian, muốn tìm hiểu những gì đã xảy ra với cha mẹ mình. Nhưng liệu anh có đủ can đảm để đối diện với sự thật, dù nó có thể phũ phàng đến đâu?
Khi đêm xuống, Lâm Vũ trở về căn phòng của mình. Ánh đèn vàng nhạt hắt lên những bức tường trắng, làm nổi bật lên những dòng chữ mà anh viết ra trong những lúc trăn trở. “Dòng thời gian không chỉ là một đường thẳng,” anh ghi. “Mỗi quyết định tạo ra một nhánh khác, mỗi lựa chọn mang theo những hệ quả không thể đoán trước.”
Giấc mơ đêm nay lại đến. Anh thấy mình đứng giữa một không gian mờ ảo, nơi mà những hình ảnh chồng chéo lên nhau. Cha mẹ anh, họ đang tranh luận về một điều gì đó, ánh mắt họ tràn đầy nhiệt huyết. “Chúng ta phải tìm ra cách,” mẹ anh nói. “Thời gian không phải là một đường thẳng, mà là một vòng tròn. Nếu chúng ta có thể hiểu được nó, có thể thay đổi mọi thứ.”“Nhưng cái giá phải trả có thể rất lớn,” cha anh nhấn mạnh.
Những câu nói ấy vang vọng trong tâm trí Lâm Vũ khi anh bừng tỉnh. Anh ngồi dậy, mồ hôi ướt đẫm trán. “Thời gian không phải là một đường thẳng,” anh lẩm bẩm. “Có thể… có thể mình có thể thay đổi điều gì đó.”
Khi ánh sáng ban mai chiếu rọi vào căn phòng, Lâm Vũ quyết định. Anh sẽ không chỉ tìm kiếm sự thật về cái chết của cha mẹ, mà sẽ khám phá những dòng thời gian chồng chéo mà anh đã thấy trong giấc mơ. Có thể, chỉ có cách đó mới giúp anh hiểu được mọi thứ.
Mặc bộ áo khoác đen, Lâm Vũ bước ra khỏi nhà, trong lòng đầy những ý nghĩ và quyết tâm. Anh biết rằng hành trình này sẽ không dễ dàng, nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Thế giới bên ngoài đang chờ đợi, và những bí mật trong dòng thời gian vẫn còn đó, chờ đợi anh khám phá.
Trên con đường đến trường, Lâm Vũ không chỉ đối mặt với những ánh mắt của bạn bè, mà còn với những câu hỏi trong lòng mình. Mỗi người có một câu chuyện riêng, một dòng thời gian riêng. Nhưng anh, với khả năng đặc biệt của mình, đã sẵn sàng để bước vào một cuộc hành trình mà không ai có thể lường trước.
Khi đến lớp, ánh mắt của Mai Hương chạm vào anh. Cô gái với nụ cười tươi tắn và ánh mắt đầy sức sống, khiến Lâm Vũ cảm thấy một điều gì đó khác biệt. Cô không giống những người khác, cô có thể hiểu những điều mà anh đang trải qua. Trong khoảnh khắc đó, anh chợt nghĩ đến những khả năng mà họ có thể khám phá cùng nhau.
“Tôi thấy cậu có vẻ trầm tư,” Mai Hương tiến lại gần. “Có chuyện gì không ổn sao?”
Lâm Vũ gật đầu. “Có lẽ là một chút. Nhưng tôi nghĩ mình sẽ ổn thôi.”
“Đừng ngại chia sẻ. Đôi khi, chỉ cần một người lắng nghe cũng đủ để giúp ta vượt qua.” Mai Hương nói, ánh mắt cô như thấu suốt tâm hồn anh.
Lâm Vũ mỉm cười nhẹ. Có lẽ, trong cuộc hành trình này, anh không chỉ tìm kiếm sự thật mà còn tìm thấy những người bạn đồng hành. Những người có thể cùng anh khám phá những dòng thời gian bất tận.