Đang tải dữ liệu
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung chương, điều hướng trước sau và mục lục đang được đồng bộ.
Diệt Kháng-Mạn Mạn
Ánh trăng mờ ảo xuyên qua những tán cây, tạo ra những bóng đổ lấp lánh trên mặt đất. Hằng và Khoa trở lại căn cứ, lòng họ nặng trĩu với những suy nghĩ về tương lai. Đột nhiên, tiếng gầm rú vang lên từ phía xa, giống như một lời cảnh báo từ địa ngục.
“Có chuyện gì không ổn,” Khoa nói, ngừng lại để lắng nghe. Hằng gật đầu, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Họ đã có một đồng minh, nhưng giờ đây, những bóng ma của quá khứ lại đang đe dọa.
“Chúng ta cần kiểm tra tình hình,” Hằng quyết định, ánh mắt cô hướng về phía cổng căn cứ. “Đợi đã, Khoa. Hãy cẩn thận.”
Khoa bước tới, tay nắm chặt lấy thanh gươm. “Tôi sẽ đi trước, Hằng. Anh biết tôi có khả năng hồi phục nhanh chóng.”
“Không, chúng ta phải cùng nhau,” Hằng phản đối, quyết tâm không để anh một mình đối mặt với nguy hiểm. “Chúng ta đã đồng ý sẽ bảo vệ lẫn nhau.”
Nhưng Khoa không nghe. Anh đã bước ra khỏi bóng tối, một hình ảnh kiên cường, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì đang chờ đợi. Hằng theo sát, trái tim cô đập nhanh hơn. Từng bước chân đều có thể dẫn đến một cuộc chiến sinh tử.
Khi đến gần cổng, họ nhìn thấy một đàn zombie đang tiến về phía căn cứ. Những cái đầu thối rữa, những bàn tay gầy guộc, tất cả đều hướng về họ như những bóng ma. Khoa nắm chặt thanh gươm, ánh mắt anh quyết tâm nhưng không thiếu phần lo lắng.
“Chúng ta phải bảo vệ căn cứ,” Khoa nói, giọng trầm và đầy trách nhiệm. “Hãy để tôi dẫn đầu.”
“Không, tôi sẽ điều khiển gió để tạo ra một rào cản,” Hằng nói, lòng cô dâng trào sức mạnh. “Để họ không vào được.”
Khoa nhìn cô, một nụ cười tươi nở trên môi. “Đúng, hãy để sức mạnh của em tỏa sáng.”
Hằng nhắm mắt lại, tập trung vào sức mạnh bên trong. Cô cảm nhận được từng luồng gió, từng hơi thở của tự nhiên. Khi mở mắt ra, cô thấy những đợt gió mạnh mẽ cuốn về phía đàn zombie, như một bức tường chắn chắn. Những sinh vật ghê tởm bị cuốn bay, không còn khả năng tiếp cận.
“Làm tốt lắm!” Khoa hò reo, nhưng sự phấn khích của anh nhanh chóng bị ngắt quãng bởi tiếng gầm gừ từ phía sau.
Một con zombie lớn hơn xuất hiện, lảo đảo về phía họ, hàm răng sắc nhọn như muốn nuốt chửng mọi thứ. Khoa không chần chừ, lao tới với thanh gươm trong tay. Hằng cảm thấy tim mình đập mạnh, nhưng cô biết rằng Khoa cần sự hỗ trợ.
“Khoa, cẩn thận!” cô hô lên, trong khi tiếp tục điều khiển gió để ngăn chặn những con zombie khác.
Khoa tránh được cú táp của con quái vật, nhưng một cú đấm mạnh từ nó đã khiến anh văng ra phía sau. Hằng cảm thấy nỗi sợ hãi dâng lên, nhưng không cho phép bản thân chùn bước. Cô tập trung, gió cuộn lại mạnh mẽ hơn, giúp Khoa hồi phục nhanh chóng.
“Làm lại từ đầu nào!” Khoa nói, vừa đứng dậy vừa lau máu ở khóe miệng. Anh lướt tới, lần này không chỉ bằng sức mạnh mà còn bằng trí tuệ. Anh chờ cho con zombie lao tới, rồi né sang một bên, đâm gươm vào trái tim nó. Con quái vật gào thét, nhưng chỉ vài giây sau, nó gục xuống.“Hà, em thật tuyệt,” Khoa thở hổn hển, nhìn Hằng với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. “Cảm ơn em.”
Hằng chỉ mỉm cười, nhưng không có thời gian để tự mãn. Đằng sau, đàn zombie vẫn tiếp tục tràn tới, như thể không bao giờ biết mệt mỏi. Họ phải làm gì đó nhanh chóng.
“Chúng ta cần một kế hoạch,” Hằng nói, cảm giác áp lực dâng lên. “Chúng ta không thể chiến đấu mãi như thế này.”
“Đúng vậy,” Khoa đồng ý, “Đạt có thể giúp chúng ta trong việc dự đoán hướng đi của chúng. Nếu có thể, chúng ta cần phải tìm một nơi an toàn hơn để ẩn náu.”
Hằng nhìn về phía cổng, nơi những con quái vật đang dồn dập tiến lại. “Chúng ta phải kéo chúng ra xa căn cứ. Tôi sẽ tạo ra một cơn gió mạnh để dẫn dụ chúng.”
Khoa gật đầu, ánh mắt kiên định. “Tôi sẽ dẫn đầu. Hãy làm cho chúng theo em.”
Hằng tập trung, điều khiển gió như một nhạc trưởng. Cơn gió mạnh mẽ thổi về phía đàn zombie, khiến chúng hướng theo. Khoa lao về phía trước, dẫn dắt chúng ra xa khỏi căn cứ, trong khi Hằng tiếp tục duy trì sức mạnh của mình.
“Đi nào, nhanh lên!” Khoa hét, hơi thở của anh nặng nề nhưng ánh mắt không hề có chút sợ hãi.
Nhưng không chỉ có một đàn zombie. Một tiếng gầm khác vang lên, và từ bóng tối, một con quái vật khác lớn hơn xuất hiện. Hằng cảm thấy mồ hôi ướt đẫm trên trán. Đó không phải là một cuộc chiến đơn giản nữa.
“Chúng ta cần phải chạy!” Khoa nói, nhưng Hằng không thể để mọi thứ kết thúc như thế.
“Không, Khoa. Chúng ta phải đứng vững,” cô nói, và lúc này, sức mạnh của cô bùng nổ. Cô hướng gió về phía con quái vật lớn, tạo ra một cơn lốc xoáy, nhưng khi sức mạnh của cô đạt tới đỉnh điểm, cô cảm thấy một cơn đau nhói trong ngực. Sức mạnh quá lớn khiến cô cảm thấy kiệt sức.
“Khoa, tôi không thể giữ lâu,” Hằng thở hổn hển, nhưng Khoa không để cô gục ngã. Anh lao về phía cô, đưa tay ôm lấy cô, tạo thành một lá chắn.
“Tôi sẽ bảo vệ em,” Khoa nói, giọng anh kiên định. “Chúng ta sẽ không để bất cứ ai ngã xuống.”
Họ đứng bên nhau, cùng nhau đối mặt với cơn bão. Đàn zombie vẫn tiếp tục tiến đến, nhưng trong ánh mắt của họ, có một ngọn lửa không bao giờ tắt. Cuộc chiến này, không chỉ là cuộc chiến sinh tồn, mà còn là cuộc chiến để tìm lại nhân tính trong mỗi con người giữa những đổ nát của thế giới này.
Từ đằng xa, tiếng gầm vang lên, và Hằng cảm nhận được rằng, thử thách vẫn còn đang chờ đợi họ.