Đang tải dữ liệu
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung chương, điều hướng trước sau và mục lục đang được đồng bộ.
Diệt Kháng-Mạn Mạn
Hằng đi qua những con hẻm tối tăm, bầu không khí ngột ngạt khiến cô cảm thấy như có ai đó đang theo dõi. Mặc dù đã gia nhập nhóm người sống sót, cô vẫn không thể gạt bỏ cảm giác cô đơn. Những câu chuyện mà họ chia sẻ đêm qua như những mảnh ghép của cuộc sống trước kia, nhưng cô biết rằng, chỉ có hành động mới là cách để xoa dịu nỗi đau.
Giữa những đống đổ nát, cô nhìn thấy một bóng người. Đó là một người đàn ông cao lớn, đứng lặng lẽ bên một chiếc xe cũ, ánh mắt chăm chú quan sát xung quanh. Hằng tiến lại gần, cảm giác hồi hộp trỗi dậy trong lòng. Có lẽ đây là cơ hội để tìm kiếm một đồng minh.
“Chào,” Hằng cất tiếng, giọng hơi run nhưng đủ để thu hút sự chú ý của anh ta.
Người đàn ông quay lại, đôi mắt nâu sáng rực lên dưới ánh sáng mờ mịt. “Cô là ai?” Anh ta hỏi, giọng điệu bình thản nhưng nghiêm túc.
“Nguyễn Thanh Hằng,” cô đáp, tự giới thiệu. “Tôi vừa mới gia nhập một nhóm sống sót. Còn anh?”
“Tôi là Lê Minh Khoa. Cựu quân nhân.” Anh ta gật đầu, nụ cười thoáng hiện trên môi. “Tôi đang tìm kiếm những người có thể hợp tác để xây dựng một căn cứ bảo vệ những người yếu đuối.”
Hằng cảm nhận được sự chân thành trong ánh mắt của Khoa. “Tôi cũng có ý tưởng tương tự. Chúng ta có thể làm việc cùng nhau.”
Khoa nhìn cô một lúc lâu, như thể đang đánh giá. “Cô có khả năng gì không?”
“Tôi có khả năng điều khiển gió và nước.” Cô trả lời, không giấu giếm. “Nhưng tôi không chỉ có sức mạnh đó. Tôi còn quyết tâm bảo vệ những người yếu đuối.”
Khoa nhếch môi cười. “Tốt. Chúng ta cần sức mạnh và sự quyết tâm. Nhưng trước hết, phải thu thập vật tư đã.”
Hằng gật đầu. “Chúng ta có thể bắt đầu từ đâu?”
Khoa chỉ tay về phía một tòa nhà đổ nát gần đó. “Ở đó có thể có một số đồ dùng cần thiết. Nhưng chúng ta cần phải cẩn thận. Nơi này không an toàn.”
Hai người lặng lẽ tiến lại gần tòa nhà, mỗi bước đi như thể chạm vào sự im lặng nặng nề. Hằng cảm nhận được nhịp đập của trái tim, sự hồi hộp và lo lắng xen lẫn trong từng nhịp thở. Khoa đi trước, cảnh giác quan sát mọi động tĩnh.
“Chúng ta không chỉ tìm kiếm vật tư,” Hằng nói khi họ đến gần cửa ra vào. “Chúng ta cũng cần tìm kiếm đồng minh. Những người có cùng lý tưởng.”
“Đồng ý,” Khoa gật đầu. “Nhưng hãy nhớ, không phải ai cũng có thể tin tưởng.”
Hằng thấu hiểu điều đó. Thế giới này đã dạy cô rằng lòng tin có thể trở thành vũ khí, hoặc một con dao hai lưỡi. Cô cũng từng bị phản bội, và giờ đây, việc đặt niềm tin vào người khác trở thành một thử thách lớn.
Khi họ vào trong tòa nhà, không khí ẩm mốc và bụi bặm khiến Hằng ho sặc sụa. Mọi thứ xung quanh đều tan hoang, nhưng vẫn có những dấu hiệu cho thấy nơi này từng là một không gian sinh sống. Những chiếc bàn, ghế bị lật, những bức tường sứt mẻ và những kệ sách đổ nát.
“Chúng ta cần tìm thứ gì có thể sử dụng được,” Khoa nói, bắt đầu lục lọi xung quanh.
Hằng cũng không ngừng tìm kiếm. Cô mở một chiếc tủ, bên trong có vài chiếc bình thủy tinh. “Có thể dùng để chứa nước,” cô nói.
Khoa gật đầu, trong lúc tiếp tục tìm kiếm. “Chúng ta cần thêm thực phẩm và dụng cụ sinh hoạt.”
Bất chợt, một tiếng động vang lên ở phía góc tường. Cả hai đều dừng lại, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Hằng nắm chặt tay, cảm nhận sức mạnh trong cơ thể mình đang dâng trào. Khoa tiến về phía phát ra âm thanh, ánh mắt nghiêm túc.
“Đợi đã,” Hằng thì thầm. “Có thể là zombie.”
Khoa dừng lại, quay lại nhìn cô. “Cô có thể cảm nhận được không?”
“Có.” Hằng gật đầu, tập trung vào cảm giác bên trong. “Chúng đang ở gần đây.”
Khoa hít một hơi sâu, rồi nhẹ nhàng tiến lại gần. Hằng theo sau, tim đập mạnh, cảm giác hồi hộp tăng lên. Họ đến gần nơi phát ra tiếng động, và một bóng đen bất ngờ lao ra.
“Hãy cẩn thận!” Hằng hét lên, đồng thời cảm nhận sức mạnh của gió đang cuộn trào trong lòng bàn tay.Nhưng khi bóng đen xuất hiện, Hằng nhận ra đó không phải là một zombie mà là một người đàn ông. Anh ta trông bẩn thỉu, gương mặt đầy sẹo, mắt lờ đờ như vừa trải qua một cơn hoảng loạn.
“Đừng! Đừng lại gần!” Anh ta hét lên, giọng nói đầy sợ hãi.
Khoa dừng lại, kiên nhẫn quan sát. “Chúng tôi không có ý định làm hại anh.”
Người đàn ông vẫn không hạ bớt cảnh giác. “Tôi không tin ai nữa. Họ đã phản bội tôi.”
“Chúng tôi cũng sống sót như anh,” Hằng nói, cố gắng làm dịu bớt tình hình. “Chúng tôi đang tìm kiếm những người có thể giúp đỡ lẫn nhau.”
“Giúp đỡ?” Người đàn ông cười khẩy. “Trong thế giới này, ai cũng chỉ nghĩ đến bản thân mình.”
“Không phải tất cả,” Khoa nói, giọng điệu bình tĩnh. “Chúng tôi muốn xây dựng một căn cứ an toàn. Nếu anh muốn sống sót, hãy đi cùng chúng tôi.”
Người đàn ông im lặng, ánh mắt chuyển động, như đang suy nghĩ. Hằng cảm thấy sự căng thẳng lắng xuống đôi chút, nhưng vẫn không thể chắc chắn.
“Và nếu tôi không muốn?” Anh ta hỏi, giọng điệu vẫn đầy nghi ngờ.
“Thì chúng tôi sẽ không ép buộc anh,” Khoa trả lời. “Nhưng nơi này không an toàn. Anh sẽ bị bỏ lại một mình.”
Người đàn ông nhìn họ, dường như đang đánh giá từng từ. Một phút trôi qua như cả thế kỷ. Cuối cùng, anh ta hạ giọng. “Tôi tên là Đạt. Tôi có thể giúp đỡ, nhưng chỉ nếu các bạn đồng ý chia sẻ.”
“Chia sẻ?” Hằng hỏi, ánh mắt sắc bén.
“Những kiến thức tôi có về virus. Cách nhận diện zombie và những sinh vật đột biến,” Đạt nói, ánh mắt trở nên quyết đoán hơn. “Tôi từng là một nhà khoa học. Có thể tôi không còn là chính mình, nhưng tôi vẫn biết nhiều điều.”
Hằng và Khoa nhìn nhau, không nói gì nhưng cả hai đều hiểu rằng đây có thể là một cơ hội. “Chúng tôi đồng ý,” Khoa nói. “Nhưng anh phải hứa là sẽ không phản bội chúng tôi.”
Đạt gật đầu, nhưng trong ánh mắt của anh ta vẫn có điều gì đó không chắc chắn. Hằng cảm nhận được sự bất an trong lòng mình, nhưng cô biết rằng trong thế giới này, không thể đơn độc.
“Được rồi,” Hằng nói. “Chúng ta sẽ cùng nhau. Nhưng trước hết, hãy thu thập vật tư đã.”
Họ bắt đầu lục lọi xung quanh thêm một lần nữa. Hằng và Khoa chia nhau ra, trong khi Đạt đứng ở giữa, thỉnh thoảng chỉ dẫn. Họ tìm thấy một số đồ dùng cần thiết, thực phẩm khô và vài bộ dụng cụ y tế.
Khi đã thu thập đủ, cả ba người quyết định rời khỏi tòa nhà. Ánh sáng mặt trời đang dần tắt, không khí trở nên lạnh lẽo hơn. Hằng cảm thấy một sự rùng mình khi nghĩ đến những gì có thể đang rình rập trong bóng tối.
“Chúng ta sẽ tìm một nơi trú ẩn an toàn,” Khoa nói, dẫn đường. “Chúng ta cần phải lên kế hoạch cho những bước tiếp theo.”
Hằng gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn còn nhiều lo lắng. Họ đã có một đồng minh mới, nhưng liệu có đủ thời gian để xây dựng lòng tin trước khi những thử thách lớn hơn ập đến?
Khi đêm buông xuống, họ tìm thấy một nơi tạm trú, một căn nhà bỏ hoang. Hằng cảm thấy một chút ấm áp trong lòng khi thấy những người xung quanh, nhưng nỗi lo lắng vẫn hiện hữu. Cô biết rằng cuộc chiến chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu.
“Chúng ta phải giữ cảnh giác,” Khoa nhắc nhở khi họ ngồi quanh lửa trại. “Thế giới này không cho phép ai lơi lỏng.”
“Đúng vậy,” Hằng nói, nhìn vào ngọn lửa đang cháy. “Chúng ta phải cùng nhau chiến đấu, không chỉ để sống sót mà để xây dựng lại một thế giới tốt đẹp hơn.”
Ánh lửa phản chiếu trên khuôn mặt của từng người, họ đều mang trong mình những nỗi đau và hy vọng. Nhưng chính trong khoảnh khắc này, Hằng cảm thấy như họ đã tìm thấy một gia đình mới, một lý do để tiếp tục chiến đấu.
Thế giới bên ngoài vẫn đang đe dọa, và Hằng biết rằng những thử thách khắc nghiệt vẫn còn ở phía trước. Nhưng cô quyết tâm không để nỗi sợ hãi chi phối, không để những ký ức đau thương ngăn cản bước đi của mình. Họ sẽ cùng nhau tạo dựng một tương lai, bất chấp mọi khó khăn.
Và trong đêm tối, khi những tiếng động lạ vang lên từ xa, Hằng hiểu rằng cuộc chiến thật sự mới chỉ bắt đầu.