Đang tải dữ liệu
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung chương, điều hướng trước sau và mục lục đang được đồng bộ.
Haruto và Sakura bắt đầu ngày mới với quyết tâm cao độ. Họ đã bàn bạc về buổi gặp gỡ cho những người giống mình và giờ là lúc thực hiện kế hoạch. Nơi đầu tiên họ nghĩ đến là một quán cà phê nhỏ nằm ở rìa thành phố, nơi mà những kẻ bị ruồng bỏ có thể cảm thấy an toàn.
“Chúng ta sẽ cần một tờ thông báo,” Sakura nói, ánh mắt sáng rực. “Một cái gì đó thu hút sự chú ý nhưng cũng đủ tinh tế để không gây nghi ngờ.”
“Đúng vậy,” Haruto đồng ý. “Có lẽ chúng ta nên viết một thông điệp về sự kết nối và hy vọng.”
Sakura nhanh chóng lấy ra một tờ giấy và bắt đầu viết. Haruto quan sát, cảm thấy lòng mình đầy tự hào. Cô gái này, với nụ cười tươi tắn và sức sống mãnh liệt, đã truyền cho cậu một niềm tin mới. Họ không đơn độc.
Khi tờ thông báo được hoàn tất, họ quyết định treo nó ở nhiều nơi trong thành phố. Đó là một hành động mạo hiểm, nhưng Haruto cảm thấy như có một sức mạnh thúc đẩy họ tiến về phía trước.
“Chúng ta hãy bắt đầu từ những khu vực mà những đứa trẻ bị ruồng bỏ thường tụ tập,” Sakura đề xuất. “Họ cần biết rằng có người hiểu và muốn giúp đỡ họ.”
Họ đi qua những con phố nhộn nhịp, ánh đèn neon lấp lánh trên nền trời đen. Haruto cảm thấy một chút lo lắng trong lòng, nhưng cũng không kém phần hào hứng. Cậu không thể biết trước phản ứng của mọi người sẽ ra sao, nhưng điều đó không ngăn cản cậu bước tiếp.
Khi họ đến một góc phố, nơi những người trẻ tuổi thường tụ tập, Haruto nhìn thấy một chàng trai đang tập luyện võ thuật. Riku Aoyama, chàng trai có hình xăm trên cánh tay, đang tấn công một chiếc bao cát. Mỗi cú đá, cú đấm của anh đều thể hiện sức mạnh và sự quyết tâm.
“Cậu ấy trông thật tuyệt!” Sakura kêu lên. “Chúng ta nên nói chuyện với cậu ấy.”
Haruto gật đầu, cùng Sakura tiến lại gần. Riku dừng lại khi thấy họ, thở hổn hển nhưng nụ cười vẫn nở trên môi.
“Chào hai bạn! Các bạn có muốn thử không?” Riku hỏi, ánh mắt đầy thách thức.
“Chúng tôi không phải đến đây để luyện tập,” Haruto nói, “chúng tôi đang tìm kiếm những người như chúng tôi. Những người bị ruồng bỏ.”
“Nghe có vẻ thú vị,” Riku đáp, vẻ mặt nghiêm túc. “Cậu có sức mạnh đặc biệt à?”
“Có,” Haruto trả lời, lòng tự tin dần dâng lên. “Tôi có khả năng điều khiển các yếu tố tự nhiên.”
Riku gật đầu, ánh mắt trở nên chăm chú. “Tôi cũng muốn giúp đỡ những người bị áp bức. Những kẻ như chúng ta không nên sống trong bóng tối.”
“Vậy thì, cậu sẽ tham gia cùng chúng tôi chứ?” Sakura hỏi, hào hứng.
“Tất nhiên! Tôi sẽ đứng về phía những người yếu thế,” Riku khẳng định, nụ cười nở rộ.
Nhóm của họ dần hình thành, và Haruto cảm thấy như một phần của gia đình đã bắt đầu xuất hiện. Nhưng không lâu sau đó, họ gặp một cô gái khác đang ngồi ở một góc gần đó, nhìn chằm chằm vào chiếc máy ảnh của mình. Yuki Nakamura, cô gái với mái tóc hồng ngắn, dường như đang chìm đắm trong thế giới riêng của mình.“Cô ấy trông có vẻ nhút nhát,” Haruto nói.
“Nhưng có thể cô ấy cũng cần chúng ta,” Sakura đáp. “Hãy thử tiếp cận xem sao.”
Họ tiến lại gần, và Yuki ngẩng đầu lên, đôi mắt mở to ngạc nhiên. “Các bạn là ai?” cô hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng có chút lo lắng.
“Chúng tôi đang tìm kiếm những người có khả năng đặc biệt, giống như bạn,” Sakura nói. “Chúng tôi muốn tạo ra một cộng đồng cho những người bị ruồng bỏ.”
Yuki lặng im một lúc, rồi từ từ gật đầu. “Tôi… tôi có thể ghi lại những gì các bạn làm. Tôi có khả năng tạo ra những bức tranh sống động từ những gì tôi thấy.”
“Thật tuyệt!” Riku nói, ánh mắt phấn khích. “Chúng ta có thể kết hợp sức mạnh của mình.”
“Nhưng… tôi không chắc mình có thể giúp được nhiều,” Yuki thỏ thẻ, vẻ mặt vẫn đầy lo lắng.
“Không cần phải lo lắng,” Haruto an ủi. “Mỗi người đều có một vai trò quan trọng trong nhóm. Cùng nhau, chúng ta có thể tạo ra sự khác biệt.”
Yuki cắn môi, rồi nhìn vào mắt Haruto. Có một tia hy vọng le lói trong ánh mắt cô. “Nếu các bạn tin tưởng tôi, thì tôi sẽ cố gắng.”
“Chúng ta sẽ không bao giờ từ bỏ nhau,” Sakura nói, nắm chặt tay Yuki. “Đây là sự khởi đầu cho một hành trình mới.”
Nhóm của họ đã chính thức hình thành, và Haruto cảm thấy những cơn gió mới mẻ thổi qua cuộc sống của mình. Nhưng cùng lúc đó, trong lòng cậu vẫn có một nỗi lo lắng. Kaori vẫn chưa xuất hiện, nhưng cậu biết rằng cô sẽ không ngồi yên. Những kẻ ruồng bỏ đã bắt đầu tìm thấy tiếng nói của mình, và điều đó có thể khiến các gia tộc quyền lực cảm thấy bị đe dọa.
Khi hoàng hôn dần buông xuống, nhóm của họ đứng bên nhau, nhìn về phía chân trời. Haruto cảm nhận được sức mạnh từ sự đoàn kết của họ, nhưng cũng không thể quên được những khó khăn đang chờ đón. Cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu, và họ sẽ phải đối mặt với những thử thách chưa từng có.
“Chúng ta sẽ gặp nhau vào ngày mai, đúng không?” Riku hỏi, ánh mắt đầy mong chờ.
“Đúng vậy,” Sakura đáp, nụ cười tươi tắn trở lại. “Chúng ta sẽ lên kế hoạch cho buổi gặp gỡ.”
Haruto gật đầu, nhưng trong lòng cậu lại dấy lên một nỗi lo. Một khi họ bắt đầu thu hút sự chú ý, những kẻ quyền lực sẽ không dễ dàng để họ yên. Cậu cần phải chuẩn bị, không chỉ cho bản thân mà cho cả nhóm.
Khi họ chia tay, Haruto cảm nhận được một sự chuyển mình trong lòng. Họ đã có được những người bạn đồng hành, nhưng những bóng ma từ quá khứ vẫn còn ám ảnh. Cậu không thể quên được Kaori, và điều đó khiến cậu cảm thấy lo lắng.
Một tương lai tươi sáng đang chờ đón họ, nhưng cũng đầy rẫy những cạm bẫy. Haruto biết rằng cuộc chiến vì công lý sẽ không dễ dàng, nhưng cậu đã sẵn sàng. Họ sẽ không chỉ là những kẻ bị ruồng bỏ. Họ sẽ trở thành những người dẫn dắt cho những kẻ yếu thế.
Và từ đó, cuộc hành trình của họ chính thức bắt đầu.