Đang tải dữ liệu
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung chương, điều hướng trước sau và mục lục đang được đồng bộ.
Bữa Tiệc Sinh Tồn-Mạn Mạn
Khôi đứng giữa căn phòng tối, lòng đầy căng thẳng. Bữa tiệc đã kết thúc, nhưng không khí phấn khởi của mọi người đã nhường chỗ cho sự lo lắng. Huy vẫn ngồi đó, mắt đăm đăm nhìn ra cửa, như thể đang chờ đợi một điều gì đó.
“Chúng ta không thể ngồi đây mãi,” Khôi lên tiếng, cắt đứt dòng suy nghĩ của Huy. “Mọi người cần phải rời khỏi đây, về lại căn cứ.”
“Đúng vậy,” Nguyên phụ họa, đôi tay cô nắm chặt, “Chúng ta cần chuẩn bị cho mọi tình huống. Bảo có thể tấn công bất cứ lúc nào.”
“Mình không thể tin rằng hắn dám tới đây,” Huy thở dài, nhưng trong giọng nói có sự lo lắng. “Hắn quá mưu mô. Hắn sẽ không hành động nếu không có kế hoạch.”
“Nhưng chúng ta không thể để hắn tiếp tục kh*ng b* chúng ta như vậy,” Khôi đáp, ánh mắt sắc bén. “Nếu không, hắn sẽ nghĩ chúng ta yếu đuối.”
Nguyên gật đầu, nụ cười trên môi đã tắt. “Chúng ta cần thông tin về băng nhóm của Bảo. Nếu không biết họ đang ở đâu, chúng ta sẽ khó mà phòng ngừa.”
“Thế thì phải tìm kiếm,” Khôi quyết định. “Huy, cậu đã từng nói về thiết bị phát hiện dấu vết. Có thể cậu nên bắt tay vào chế tạo ngay.”
Huy nhăn mặt, “Nhưng mình cần nguyên liệu, và không biết liệu có đủ không.”
“Chúng ta sẽ tìm. Không thể để hắn có thời gian để hành động,” Khôi nói, quyết tâm trong từng lời.
Bất chợt, tiếng gõ cửa vang lên. Mọi người đều quay lại, ánh mắt đầy nghi ngờ. Khôi ra hiệu cho mọi người im lặng, tiến lại gần cửa. “Ai đó?” anh hỏi, giọng trầm.
“Là tôi,” một giọng nói quen thuộc vang lên. Đó là Quốc Huyền, một thành viên của nhóm. “Có chuyện khẩn cấp!”
Khôi mở cửa, thấy Huyền thở hồng hộc, mặt đầy vẻ hoang mang. “Bảo đã có thông tin về chúng ta. Hắn đang chuẩn bị tấn công.”
“Cái gì?” Khôi hỏi, cảm giác như có một cơn sóng lạnh lẽo tràn qua người. “Cậu chắc không?”
“Chắc chắn,” Huyền gật đầu, “Hắn đã cho người theo dõi chúng ta. Họ đang ở gần đây.”
“Chúng ta phải hành động ngay,” Khôi nói, lòng tràn đầy quyết tâm. “Nguyên, chuẩn bị thức ăn dự trữ. Huy, cậu chế tạo thiết bị, còn tôi sẽ đi tìm kiếm đồng minh.”“Đồng minh?” Huy hỏi, mắt mở to. “Chúng ta không thể tin ai bây giờ.”
“Chúng ta không có lựa chọn nào khác. Nếu không, chúng ta sẽ bị tiêu diệt,” Khôi đáp, giọng cứng rắn. “Chúng ta cần sự hỗ trợ.”
Nguyên đứng dậy, ánh mắt rực lửa. “Tôi sẽ không để bọn họ hủy hoại chúng ta. Chúng ta phải chiến đấu!”
Khôi gật đầu, “Đúng. Hãy để cho Bảo biết rằng chúng ta không dễ bị khuất phục.”
Huy thở dài, “Nhưng nếu hắn có vũ khí mạnh hơn, thì sao?”
“Thì chúng ta sẽ tìm cách đối phó,” Khôi nói, quyết tâm không bao giờ lùi bước. “Chúng ta sẽ không để sự sợ hãi chi phối. Đó là điều mà hắn muốn.”
Từng người một, họ bắt đầu chuẩn bị. Khôi cảm nhận được sự đoàn kết đang hình thành. Mặc dù lo lắng, nhưng trong lòng mỗi người đều có một ngọn lửa hy vọng.
Khi mọi người đã sẵn sàng, Khôi dẫn đầu. Họ ra khỏi căn phòng, bước vào thế giới bên ngoài, nơi ánh sáng mờ ảo và những tiếng động kỳ lạ vang lên. Họ biết rằng, mỗi bước đi đều mang theo nguy hiểm, nhưng không còn đường lui.
“Đi nào, hãy cho hắn thấy sức mạnh của chúng ta!” Khôi kêu lên, lòng tràn đầy nhiệt huyết.
Huy gật đầu, ánh mắt đã sáng lên. “Chúng ta sẽ không để hắn chiến thắng!”
Nguyên nắm chặt tay, “Chúng ta sẽ chiến đấu vì những gì mà mình tin tưởng!”
Bước chân của họ vang lên trong đêm tối, như một bản nhạc quyết liệt cho cuộc chiến sắp tới. Họ không chỉ chiến đấu cho bản thân, mà còn cho những người mà họ yêu thương. Trong thế giới hỗn loạn này, họ sẽ không bao giờ từ bỏ.
Mọi thứ đã sẵn sàng cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Khôi cảm nhận được cơn gió lạnh lẽo thổi qua, như một điềm báo cho những gì sắp đến. Họ sẽ phải đối mặt với Bảo, và không gì có thể ngăn cản họ.
“Chúng ta đi thôi!” Khôi hét lên, dẫn đầu nhóm tiến về phía trước, không ai dám lùi bước. Cuộc chiến bắt đầu, và họ sẽ không để bất kỳ kẻ thù nào cản đường.