Đang tải dữ liệu
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung chương, điều hướng trước sau và mục lục đang được đồng bộ.
Bí Mật Trong Rừng-Mạn Mạn
An Huyền đứng giữa rừng, cảm giác như mọi thứ xung quanh đang quay cuồng. Nỗi đau trong lòng cô như một cơn sóng dữ, đè nén và cuốn trôi từng mảnh ký ức. Vân Khánh, người mà cô từng tin tưởng, giờ đây lại trở thành nguồn cơn của sự hỗn loạn.
“Cô đã nói mẹ tôi không muốn quay về. Tại sao?” An Huyền gặng hỏi, giọng cô như đang cố gắng giữ vững sự bình tĩnh.
“Bởi vì cô ấy đã chọn con đường khác,” Vân Khánh đáp, ánh mắt lạnh lẽo. “Mẹ cô là một phần của rừng này. Cô ấy đã trở thành một linh hồn, mắc kẹt giữa hai thế giới.”
“Mắc kẹt?” Minh Tuấn nhíu mày, không thể hiểu nổi. “Ý cô là mẹ Huyền đã chết?”
“Không chỉ chết,” Vân Khánh nói, giọng điệu của cô như đang châm chọc. “Cô ấy đã trở thành một phần của những linh hồn này. Cô ấy không thể trở lại.”
An Huyền cảm thấy như trái tim mình bị xé toạc. Những gì Vân Khánh nói như những mũi dao đâm vào tâm hồn cô. “Cô đang nói dối! Mẹ tôi không thể là như vậy!”
“Nhưng sự thật luôn tàn nhẫn hơn những gì bạn tưởng,” Vân Khánh cười khẩy. “Và cô chính là lý do mẹ cô biến mất.”
“Lý do?” An Huyền cảm thấy như đất dưới chân mình sụp đổ. “Cô đang đùa sao?”
“Không, tôi không đùa,” Vân Khánh thản nhiên. “Cô đã gọi mẹ mình, và rừng đã nghe thấy. Cô đã kéo mẹ mình vào đây, vào cõi u ám này.”
“Cô không thể đổ lỗi cho tôi!” An Huyền gào lên, nước mắt rơi xuống. “Tôi chỉ muốn tìm kiếm sự thật!”
“Và sự thật là gì?” Vân Khánh hỏi, ánh mắt trở nên sâu thẳm. “Bạn có muốn biết rằng chính bạn là nguyên nhân khiến mọi thứ trở nên tồi tệ không?”
Bích Ngọc, thấy An Huyền sắp gục ngã, tiến tới. “Đủ rồi! Vân Khánh, cô đang làm gì? Tại sao lại phải hành hạ cô ấy như vậy?”
“Tôi không hành hạ ai cả,” Vân Khánh đáp, nhưng giọng nói của cô lại có chút yếu đuối. “Tôi chỉ đang cho họ thấy bản chất của rừng này.”
Thái Khoa, người im lặng từ nãy giờ, lên tiếng. “Vân Khánh, nếu cô thực sự có thể giao tiếp với linh hồn, vậy tại sao không giúp An Huyền tìm mẹ cô?”
“Bởi vì mẹ cô đã từ bỏ,” Vân Khánh nói, ánh mắt trở nên mờ mịt. “Cô ấy không muốn trở về. Đó là sự thật mà các bạn phải đối mặt.”
An Huyền cảm thấy như một cơn sóng lửa đang bùng lên trong lòng. “Cô không biết gì về mẹ tôi. Cô không có quyền nói về bà ấy!”
“Nhưng tôi biết về những gì rừng này đã chứng kiến,” Vân Khánh đáp, giọng cô trầm xuống. “Nó đã nuốt chửng rất nhiều linh hồn, và mẹ cô chỉ là một trong số đó.”“Cô đang chơi đùa với tâm trí chúng tôi!” Minh Tuấn tức giận. “Chúng tôi không thể tin cô nữa.”
“Tin hay không là tùy các bạn,” Vân Khánh nói, ánh mắt trở nên u ám. “Nhưng nếu các bạn muốn biết sự thật, hãy sẵn sàng trả giá. Rừng này không dễ dàng tha thứ.”
An Huyền cảm thấy sự tuyệt vọng bao trùm. “Tôi phải tìm ra sự thật, bất kể giá nào.”
“Và sự thật sẽ dẫn bạn đến những điều tồi tệ nhất,” Vân Khánh thì thầm, như thể đang cảnh báo.
Bích Ngọc nhìn An Huyền, lo lắng. “Huyền, liệu có đáng không? Cô có chắc rằng mình muốn đi sâu vào những bí mật này?”
An Huyền gật đầu, quyết tâm trong ánh mắt. “Tôi không thể quay đầu lại. Tôi phải tìm kiếm mẹ mình.”
“Rừng sẽ thử thách các bạn,” Vân Khánh nói, vẻ mặt đầy bí ẩn. “Hãy chuẩn bị cho những gì sắp đến.”
Cảm giác lạnh lẽo bao trùm xung quanh họ, như thể rừng đang thở, như thể nó đang chờ đợi một cái gì đó. An Huyền nhìn thẳng vào mắt Vân Khánh. “Tôi không sợ. Hãy cho tôi biết tôi cần làm gì.”
“Thứ nhất, hãy đối mặt với những linh hồn. Chúng sẽ dẫn bạn đến nơi mà mẹ bạn đang ở,” Vân Khánh nói, nhưng trong giọng nói ấy, có một nỗi buồn thăm thẳm.
“Linh hồn?” Minh Tuấn lẩm bẩm. “Chúng ta không thể dễ dàng làm điều đó.”
“Đó là cách duy nhất,” Vân Khánh khẳng định. “Các bạn phải chấp nhận những gì mình đã từ chối.”
“Và nếu chúng tôi không làm?” Thái Khoa hỏi, giọng nghiêm túc.
“Thì các bạn sẽ mãi mãi bị mắc kẹt ở đây, giống như mẹ của An Huyền,” Vân Khánh đáp, ánh mắt lộ rõ sự thấu hiểu.
An Huyền cảm thấy như có một sức mạnh vô hình đang kéo cô vào cuộc chiến mà cô không thể hiểu nổi. “Tôi sẽ không để điều đó xảy ra,” cô nói, giọng đầy quyết tâm.
“Đi thôi,” Minh Tuấn nói, sự lo lắng hiện rõ trong mắt nhưng cũng không thể kìm nén được sự tò mò. “Chúng ta không thể đứng đây mãi.”
Họ tiến vào sâu hơn trong rừng, nơi mà những bí mật và nỗi sợ hãi đang chờ đợi. Tiếng thở của rừng như trở nên mạnh mẽ hơn, như thể đang chào đón họ vào một cuộc hành trình không thể quay đầu lại. An Huyền cảm thấy một làn sóng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, nhưng cô biết rằng mình phải tiếp tục. Bất kể điều gì đang chờ đợi phía trước, cô sẽ không từ bỏ.