Đang tải dữ liệu
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung đang được chuẩn bị. Trải nghiệm sẽ hiển thị trong giây lát.
Nội dung chương, điều hướng trước sau và mục lục đang được đồng bộ.
Âm Thanh Từ Trái Tim-Mạn Mạn
Thiên Ân ngồi đối diện Vĩnh Hòa trong một quán cà phê nhỏ. Ánh đèn vàng ấm áp phản chiếu trên gương mặt họ, nhưng không khí thì lạnh lẽo. Vĩnh Hòa, với ánh mắt sắc sảo, nhìn cô chăm chú.
“Em không thể để anh đối đầu một mình,” Thiên Ân nói, giọng đầy quyết tâm nhưng không giấu nổi nỗi lo lắng.
“Nhưng nếu không làm gì, chúng ta sẽ chỉ là mục tiêu của họ,” Vĩnh Hòa đáp, giọng điệu cương quyết. “Họ không thể tiếp tục săn lùng những người như anh. Anh không thể chỉ ngồi yên và chờ đợi.”
“Đối đầu không phải lúc nào cũng là cách tốt nhất,” Thiên Ân phản bác, nắm chặt tay lại. “Họ mạnh mẽ và có tổ chức. Anh không thể đánh giá thấp họ.”
“Em có biết không, những kẻ săn lùng người sói đã giết rất nhiều người vô tội? Anh không thể để điều đó xảy ra thêm nữa,” Vĩnh Hòa nói, giọng anh trở nên trầm xuống, như thể những ký ức đau thương đang trỗi dậy.
“Vậy thì chúng ta cần một kế hoạch, không phải là một cuộc chiến mù quáng,” cô đáp, lòng dấy lên một nỗi sợ hãi mơ hồ. “Chúng ta cần hiểu rõ về họ trước khi hành động.”
Vĩnh Hòa nhíu mày. “Em có sợ không? Khi nghĩ đến việc đối đầu với họ?”
“Em không sợ, nhưng em lo lắng cho anh,” Thiên Ân thừa nhận, cảm giác nghẹn ngào dâng lên trong lòng. “Mỗi lần anh ra ngoài, em đều cảm thấy như có điều gì đó không ổn.”
Vĩnh Hòa im lặng một lúc, đôi mắt anh như sâu thẳm hơn, chứa đựng nhiều điều mà Thiên Ân không thể đọc ra. “Không có gì xảy ra với anh đâu. Anh sẽ bảo vệ em.”
“Nhưng anh không thể bảo vệ mình trong cuộc chiến này,” Thiên Ân nói, giọng nghẹn lại. “Nếu anh không cẩn thận, anh sẽ gặp nguy hiểm.”
“Em không hiểu,” Vĩnh Hòa gắt lên, sự tức giận thoáng hiện. “Đôi khi em cần phải hiểu rằng không phải lúc nào cũng có lựa chọn an toàn. Anh không thể sống mãi trong bóng tối, phải bước ra ánh sáng.”
“Nhưng bước ra ánh sáng có thể khiến anh gặp nguy hiểm,” cô phản bác, cảm thấy bực bội.
“Vậy thì chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt,” Vĩnh Hòa nói, giọng kiên quyết. “Em không thể để sự lo sợ ngăn cản anh. Chúng ta cần phải đứng lên.”
“Em không biết liệu mình có đủ sức mạnh không,” Thiên Ân thở dài, đôi mắt cô rưng rưng. “Em chỉ muốn giữ anh an toàn.”Cô không thể không nghĩ đến những điều đã xảy ra, những lần Vĩnh Hòa đã phải chạy trốn, những tổn thương mà anh đã gánh chịu. Sự lo lắng trong lòng cô ngày càng lớn, như một cơn bão đang hình thành.
“Chúng ta sẽ tìm ra cách,” Vĩnh Hòa nói, nhưng trong giọng nói của anh có sự mệt mỏi. “Chúng ta cần phải chuẩn bị.”
“Hãy để em giúp anh,” Thiên Ân nói, quyết tâm trong từng câu chữ. “Chúng ta có thể thu thập thông tin, tìm hiểu về nhóm săn lùng người sói. Có thể tìm một cách nào đó để đối phó mà không cần phải xung đột.”
“Em có chắc là em đủ sức không?” Vĩnh Hòa hỏi, ánh mắt anh dịu lại, nhưng vẫn đầy sự hoài nghi.
“Chúng ta có thể làm điều này cùng nhau,” Thiên Ân đáp, lòng cô tràn đầy hy vọng. “Em có khả năng đọc suy nghĩ của người khác. Chúng ta có thể lợi dụng điều đó.”
Vĩnh Hòa gật đầu, nhưng nét mặt anh vẫn đầy lo lắng. “Có thể, nhưng không thể chỉ dựa vào điều đó. Chúng ta cần những kế hoạch cụ thể hơn.”
“Em sẽ tìm hiểu thêm về họ,” Thiên Ân hứa, ánh mắt kiên quyết. “Chúng ta sẽ không để họ đe dọa chúng ta thêm nữa.”
Cuộc trò chuyện trở nên căng thẳng, nhưng Thiên Ân cảm thấy như có một tia hy vọng le lói. Họ cùng nhau lập kế hoạch, từng ý tưởng được nêu ra, nhưng không khí vẫn nặng nề. Mỗi lần nhắc đến nhóm săn lùng, cô lại cảm thấy như có một lớp băng trong lòng.
“Em cần phải tin tưởng anh,” Vĩnh Hòa nói, cố gắng an ủi. “Không để sự nghi ngờ làm xa cách chúng ta.”
“Em hiểu,” Thiên Ân đáp, nhưng sự bất an trong lòng vẫn không thể xóa nhòa.
Khi đêm xuống, Thiên Ân trở về nhà trong một tâm trạng nặng nề. Cô cảm thấy như có đôi mắt dõi theo mình, và bầu không khí trở nên ngột ngạt. Cô không thể gạt bỏ cảm giác rằng những điều tồi tệ đang chờ đợi phía trước.
Cô ngồi trên giường, đôi mắt hướng về phía cửa sổ. Những suy nghĩ cứ xoáy quanh trong đầu, khiến cô cảm thấy mệt mỏi. Cô cần tìm ra cách để bảo vệ Vĩnh Hòa, nhưng cũng cần phải đối mặt với những nỗi sợ hãi của chính mình.
“Chúng ta sẽ vượt qua,” cô thì thầm với chính mình, nhưng tiếng vọng trong căn phòng tối tăm khiến cô cảm thấy đơn độc. Những bí mật và mối quan hệ đang chờ đợi được phơi bày, và chỉ có cô mới có thể quyết định con đường mình sẽ đi.
Cô nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cảm nhận được sức mạnh từ tình yêu dành cho Vĩnh Hòa. Đêm tối này có thể sẽ kéo dài, nhưng cô biết rằng họ sẽ tìm ra lối đi, dù con đường đó có chông gai đến đâu.